CHỦ ĐỀ: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA KHI "HOA LỬA" RỰC CHÁY TRÊN NHỮNG THƯỚC PHIM CŨ
Cậu biết không, đôi khi lịch sử chẳng nằm ở những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà nó lẩn khuất ngay trong một đoạn phim tư liệu tình cờ tìm thấy trên mạng, hay qua cái chạm tay trên màn hình nhỏ của những thiết bị hiện đại. Câu chuyện bắt đầu thật xúc động, khi anh Chiến – người con trai của một vị tướng già – vô tình tìm thấy thước phim tư liệu cũ của Nga về Lễ duyệt binh lịch sử ngày 1/1/1955. Giữa biển người trên Quảng trường Ba Đình năm ấy, anh lặng người khi nhận ra cha mình: Thiếu
Cậu biết không, đôi khi lịch sử chẳng nằm ở những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà nó lẩn khuất ngay trong một đoạn phim tư liệu tình cờ tìm thấy trên mạng, hay qua cái chạm tay trên màn hình nhỏ của những thiết bị hiện đại.
Câu chuyện bắt đầu thật xúc động, khi anh Chiến – người con trai của một vị tướng già – vô tình tìm thấy thước phim tư liệu cũ của Nga về Lễ duyệt binh lịch sử ngày 1/1/1955. Giữa biển người trên Quảng trường Ba Đình năm ấy, anh lặng người khi nhận ra cha mình: Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước. Lúc đó, ông mới chỉ là một chàng trai 25 tuổi, gương mặt cương nghị, đứng đầu khối chiến sĩ thi đua, dõng dạc giơ tay chào Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Tớ cứ tự hỏi, cảm giác của ông cụ 96 tuổi lúc đó thế nào nhỉ? Khi nhìn thấy chính mình của 70 năm trước – một phiên bản trẻ trung, tràn đầy nhựa sống và niềm tin sắt đá, hiện ra giữa bộn bề ký ức. Anh Chiến kể, khi xem lại những thước phim ấy, người lính già đã khóc lặng đi không thành tiếng. Đôi bàn tay đồi mồi khẽ đặt lên ngực trái, nơi nhịp đập của một thời "hoa lửa" chưa bao giờ tắt lịm.
Đó là những ngày đông giá rét ở sân bay Tông, sân bay Bạch Mai, khi những chàng trai trẻ luyện tập duyệt binh quên cả mệt nhọc. Mỗi lần Bác Hồ đến thăm là một lần ngọn lửa trong tim họ lại rực cháy hơn. Từ những đôi chân trần gậy tầm vông, họ đã bước đi kiêu hãnh trên quảng trường, đại diện cho một dân tộc vừa bước qua 9 năm kháng chiến trường kỳ để trở về Thủ đô yêu dấu. Đằng sau những bước chân ấy còn là đôi quang gánh của người vợ – bà Phương – lội bộ hàng chục cây số dưới bom đạn để tìm chồng. Cái tên "Kháng Chiến" của người con trai út sinh ra 10 năm sau đó, chính là biểu tượng cho niềm tin mãnh liệt vào ngày mai thắng lợi.
Đứng trước thước phim quý giá ấy, tớ – một sinh viên Ngoại ngữ – chợt nhận ra vai trò của mình trong hành trình này thật đặc biệt. Nếu những trang sử cũ được viết bằng ngôn ngữ của trái tim, thì chúng mình chính là những người sẽ truyền tải tinh thần ấy sang ngôn ngữ của thời đại mới. Học ngoại ngữ, chúng mình không chỉ học từ vựng hay ngữ pháp, mà còn học cách thấu hiểu những giá trị nhân loại. Với tớ, Kháng chiến hay Tiên phong không còn là những danh từ nằm im trong từ điển, mà là những lý tưởng sống vĩnh cửu.
Tuổi trẻ chúng mình hôm nay không phải cầm súng ra trận như cha ông năm 25 tuổi, nhưng chúng mình có vũ khí là tri thức và ngôn ngữ. Tớ muốn dùng chính những vốn liếng ngoại ngữ mình đang trau dồi để kể cho bạn bè quốc tế rằng: Đất nước tớ có những người lính già đã khóc khi thấy lại tuổi trẻ của mình, và có những người trẻ như chúng tớ, vẫn đang hăng say viết tiếp truyền thống hào hùng bằng niềm tự hào dân tộc rực cháy.
Lịch sử không hề xa xôi. Nó nằm trong giọt nước mắt của người lính già, trong cái tên đầy kiêu hãnh của người con, và trong chính trái tim biết rung cảm của mỗi chúng mình khi lật lại những trang viết thời hoa lửa qua lăng kính sáng tạo của một người trẻ học ngoại ngữ.



