Chủ đề: CHIẾC BÚT MỰC TRƯỜNG SƠN
Những năm tháng chiến tranh, khi dãy Trường Sơn còn rực lửa bom đạn, có một vật nhỏ bé nhưng lại mang trong mình sức mạnh kỳ diệu – đó là một chiếc bút mực. Chiếc bút ấy thuộc về anh Lâm – một chiến sĩ thông tin trẻ tuổi. Trước ngày lên đường, mẹ anh trao cho anh chiếc bút cũ, thân đã sờn, nắp đã nứt nhẹ. Bà dặn: “Con giữ lấy, để viết thư về nhà… và để ghi lại những gì con đã sống.”
Tác giả: Đỗ Thị Kim Quy - CĐ trường Tiểu học Lê Lợi
Chủ đề: CHIẾC BÚT MỰC TRƯỜNG SƠN
Những năm tháng chiến tranh, khi dãy Trường Sơn còn rực lửa bom đạn, có một vật nhỏ bé nhưng lại mang trong mình sức mạnh kỳ diệu – đó là một chiếc bút mực.
Chiếc bút ấy thuộc về anh Lâm – một chiến sĩ thông tin trẻ tuổi. Trước ngày lên đường, mẹ anh trao cho anh chiếc bút cũ, thân đã sờn, nắp đã nứt nhẹ. Bà dặn:
“Con giữ lấy, để viết thư về nhà… và để ghi lại những gì con đã sống.”
Từ đó, chiếc bút theo anh Lâm băng qua những cánh rừng Trường Sơn mịt mù sương, vượt suối, trèo đèo, đi qua những đêm dài không ngủ. Trong ba lô của anh, ngoài máy điện đài, dây ăng-ten, chiếc bút luôn được giữ cẩn thận trong một góc nhỏ – như một báu vật.
Những ngày hành quân, khi tạm nghỉ dưới tán rừng, anh Lâm lại lấy bút ra, viết vội vài dòng gửi về quê:
“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo…”
Mực có khi loang vì mưa rừng, giấy có khi nhòe vì mồ hôi, nhưng từng con chữ vẫn đầy ắp yêu thương.
Có những đêm mưa bom, anh không thể ngủ. Tiếng máy bay gầm rú, đất đá rung chuyển. Trong ánh đèn dầu leo lét, anh mở cuốn sổ nhỏ, chiếc bút mực run run trên tay. Anh viết về đồng đội, về những con đường bị bom cày xới, về cả nỗi nhớ nhà da diết. Chiếc bút không chỉ viết chữ – nó như viết cả trái tim anh lên từng trang giấy.
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ sửa đường dây liên lạc giữa trận địa, anh Lâm bị thương. Máu thấm đỏ áo. Trong ba lô rơi ra, chiếc bút lăn xuống đất. Một người đồng đội nhặt lên, đặt lại vào tay anh.
Anh Lâm mỉm cười yếu ớt:
“Đừng để mất… còn phải viết tiếp…”
Sau trận ấy, anh không qua khỏi. Nhưng cuốn sổ và chiếc bút vẫn được đồng đội giữ lại. Họ tiếp tục viết vào đó – viết tiếp những câu chuyện dang dở của anh, viết về những ngày chiến đấu, về niềm tin chiến thắng.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, chiếc bút mực Trường Sơn được trao lại cho gia đình anh Lâm. Mẹ anh cầm chiếc bút, run run như chạm vào chính bàn tay con trai mình ngày nào.
Chiếc bút nhỏ bé ấy giờ không còn viết nữa. Nhưng những gì nó đã viết – là cả một thời hoa lửa, là ký ức không thể phai mờ, là minh chứng cho lòng dũng cảm và tình yêu quê hương sâu sắc.
Và đâu đó, giữa những trang giấy đã ngả màu thời gian, người ta vẫn thấy hiện lên hình bóng một chàng trai trẻ – lặng lẽ viết nên lịch sử bằng chính trái tim mình.



