Chủ đề: Em hiểu thế nào là Hòa Bình
Chủ đề: Em hiểu thế nào là Hòa Bình
Nhìn ngắm Quảng Ninh của những năm 2010, ít ai còn nhận ra những vết thương mà chiến tranh từng để lại. Quê hương tôi giờ đây được khoác lên mình tấm áo mới, dệt nên từ màu xanh bạt ngàn của rừng keo, rừng bạch đàn và sự nhộn nhịp của những nhà máy hiện đại.Với một đứa trẻ thuộc thế hệ Z như em, khái niệm "hòa bình" vốn dĩ rất hiển nhiên. Hòa bình là mỗi sáng thức dậy được ăn những món mình thích, là tiếng trống trường vang lên sau những giờ tan học, là những buổi em thảnh thơi lướt điện thoại hay cùng bạn bè đi chơi thể thao. em đã từng nghĩ, hòa bình đơn giản là không có tiếng súng xảy ra.
Những suy nghĩ ấy trong em đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi tham gia dự án "Thời hoa lửa" do Đoàn trường phát động.
Khi lật mở những trang hồ sơ về các "địa chỉ đỏ" tại Quảng Ninh và đọc lại những lá thư tay ố vàng của những người lính năm xưa, em chợt thấy lòng mình thắt lại.Hòa bình mà em đang hưởng thụ, hóa ra không phải là một điều mà tự nhiên nó có.Nó là một thực thể được đắp xây bằng xương máu, bằng thanh xuân và bằng những lời hứa ngày trở về mãi mãi không thực hiện được.



