Chủ đề: “Hòa bình hôm nay – Được đánh đổi bằng những hy sinh bất tử”
Chủ đề: “Hòa bình hôm nay – Được đánh đổi bằng những hy sinh bất tử”
Câu chuyện thời hoa đỏ: “Cánh bay hóa lửa giữa bầu trời Hà Nội”
Người thực hiện: Chi đoàn trường mầm non Lê Lợi
Chủ đề: “Hòa bình hôm nay – Được đánh đổi bằng những hy sinh bất tử”
Trong những ngày cuối tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội rực lửa bởi những trận ném bom ác liệt. Những “pháo đài bay” B-52 gầm rú trên không trung, trút xuống từng đợt bom hủy diệt. Thành phố chìm trong khói lửa, nhưng cũng chính nơi đó đã tỏa sáng tinh thần kiên cường của những con người sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.
Trong số những người anh hùng ấy, có một phi công trẻ – Vũ Xuân Thiều. Anh sinh năm 1945, quê ở Nam Định. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trong tim anh đã cháy lên ngọn lửa yêu nước mãnh liệt.
Đêm 28 tháng 12 năm 1972, anh nhận lệnh xuất kích. Chiếc máy bay MiG lao vút lên bầu trời đêm. Phía trước anh là những chiếc B-52 – biểu tượng sức mạnh không quân của kẻ thù.
Không gian như nín thở. Khoảng cách giữa sự sống và cái chết chỉ còn tính bằng giây. Anh tiếp cận mục tiêu, ngắm bắn và phóng tên lửa. Nhưng trong tình huống quá gần, tên lửa không kịp phát nổ. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh hiểu rằng mình chỉ còn một lựa chọn. Không do dự. Không chùn bước. Vũ Xuân Thiều đã điều khiển máy bay lao thẳng vào chiếc B-52 của địch. Một tiếng nổ vang trời xé toạc màn đêm. Chiếc B-52 bị tiêu diệt. Còn anh… đã hóa thành ngọn lửa bất tử giữa bầu trời Tổ quốc.
Sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không” – một chiến công lẫy lừng của dân tộc Việt Nam. Nhưng hơn tất cả, đó là biểu tượng của lòng dũng cảm tuyệt đối, của tinh thần sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho đất nước.
Ngày hôm nay, khi đứng dưới bầu trời hòa bình, không còn tiếng bom rơi đạn nổ, tôi càng thấm thía hơn sự đánh đổi to lớn ấy.
Có những con người đã bay lên… và không bao giờ trở lại. Nhưng chính họ đã làm nên bầu trời bình yên cho chúng ta hôm nay.



