Chủ đề: Hy sinh thầm lặng của người mẹ thời chiến- Lê Thị Nghê
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về lòng yêu nước và sự hy sinh của nhân dân Việt Nam vẫn còn vang vọng mãi theo thời gian. Trong vô vàn câu chuyện ấy, có một câu chuyện khiến người nghe không khỏi nghẹn ngào — câu chuyện về người mẹ quê ở Nghệ An mang tên Lê Thị Nghê. Đó là những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam. Bom đạn dội xuống làng quê, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Nhưng ngay giữa những ngày tháng hiểm nguy ấy, những người dân bình dị vẫn âm thầm chở
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về lòng yêu nước và sự hy sinh của nhân dân Việt Nam vẫn còn vang vọng mãi theo thời gian. Trong vô vàn câu chuyện ấy, có một câu chuyện khiến người nghe không khỏi nghẹn ngào — câu chuyện về người mẹ quê ở Nghệ An mang tên Lê Thị Nghê.
Đó là những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam. Bom đạn dội xuống làng quê, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Nhưng ngay giữa những ngày tháng hiểm nguy ấy, những người dân bình dị vẫn âm thầm chở che, nuôi giấu bộ đội, góp phần bảo vệ cách mạng.
Mẹ Nghê là một người phụ nữ nông dân hiền lành. Cuộc đời mẹ gắn với ruộng đồng, với căn nhà nhỏ mái tranh đơn sơ và với đứa con thơ còn đỏ hỏn. Mẹ không biết nói những lời lớn lao, cũng không nghĩ mình sẽ trở thành một phần của lịch sử. Mẹ chỉ biết rằng, khi đất nước cần, người dân phải đứng về phía Tổ quốc.
Một đêm tối mịt mùng, khi sương rừng còn phủ dày trên những con đường làng, một nhóm bộ đội bí mật hành quân qua khu vực nhà mẹ để tránh sự truy lùng của địch. Mẹ nhanh chóng mở cửa, đưa các anh vào trú ẩn. Trong căn nhà nhỏ, những người lính trẻ ngồi nép mình trong bóng tối, tim đập dồn dập. Ngoài kia, bước chân của lính địch đang lùng sục từng ngõ xóm.
Bỗng nhiên, đứa con nhỏ của mẹ Nghê tỉnh giấc. Đứa bé cựa mình rồi bật khóc.
Tiếng khóc trẻ thơ giữa đêm tĩnh lặng nghe rõ đến từng nhịp. Chỉ cần một tiếng khóc nữa thôi, quân địch có thể phát hiện ra nơi ẩn náu của các chiến sĩ. Khi đó, không chỉ những người lính mà cả gia đình mẹ cũng sẽ gặp nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, mẹ Nghê hiểu rõ điều gì đang đặt lên vai mình. Mẹ ôm chặt con vào lòng. Nước mắt mẹ chảy dài trên gò má. Mẹ đưa tay bịt miệng con lại, cố dỗ dành để con nín khóc. Nhưng đứa trẻ còn quá nhỏ, tiếng khóc cứ bật ra trong vô thức.
Bên ngoài, tiếng giày đinh của lính địch đã đến rất gần. Nếu đứa bé tiếp tục khóc… tất cả sẽ bị phát hiện. Trái tim người mẹ như vỡ ra. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ấy, mẹ đã chọn điều mà có lẽ suốt đời không người mẹ nào muốn lựa chọn. Mẹ ôm con thật chặt… bịt miệng con lại… giữ thật lâu… Đến khi đứa trẻ không còn cựa quậy nữa. Căn nhà chìm trong im lặng. Những người lính lặng người, không ai nói nên lời. Bên ngoài, lính địch đi qua mà không hề hay biết rằng ngay trong căn nhà nhỏ ấy có cả một đơn vị bộ đội đang ẩn náu.
Những chiến sĩ được cứu. Nhưng cái giá phải trả là nỗi đau không gì bù đắp được của người mẹ.
Từ đêm hôm ấy, mẹ Nghê như mất đi một phần linh hồn. Đứa con duy nhất của mẹ đã nằm lại trong vòng tay mẹ — đổi lại sự sống cho những người lính và cho cả nhiệm vụ của cách mạng.
Sau chiến tranh, đất nước hòa bình. Những người lính năm xưa trở về, có người lập gia đình, có người trở thành cán bộ, có người tiếp tục cống hiến cho đất nước. Nhưng mỗi lần nhắc lại đêm ấy, họ vẫn nghẹn ngào nhớ về người mẹ đã hy sinh tất cả.
Còn mẹ Nghê… nỗi đau quá lớn khiến tâm trí mẹ không còn nguyên vẹn. Người ta vẫn thấy mẹ lang thang khắp làng. Có khi mẹ đứng bên bờ ruộng gọi con, có khi mẹ đi dọc con đường đất, miệng lẩm bẩm: “Con ơi… con ở đâu… mẹ đi tìm con đây…”
Đôi mắt mẹ lúc nào cũng đỏ hoe, bàn tay run run như vẫn đang ôm một đứa trẻ vô hình trong lòng. Dân làng thương mẹ lắm. Ai cũng hiểu rằng người mẹ ấy đã hy sinh điều thiêng liêng nhất của đời mình. Đứa con của mẹ đã không lớn lên. Nhưng từ sự hy sinh ấy, bao người con khác của đất nước đã được sống, được tiếp tục chiến đấu, được góp phần làm nên ngày chiến thắng.
Câu chuyện về mẹ Nghê không được ghi nhiều trong sách vở, nhưng nó sống mãi trong ký ức của những người dân quê và những người lính từng được mẹ che chở. Bởi có những người mẹ đã hóa thành tượng đài thầm lặng. Họ không cầm súng ra trận, nhưng trái tim của họ còn mạnh mẽ hơn bất kỳ vũ khí nào. Họ sẵn sàng hy sinh tất cả — kể cả máu thịt của mình — để Tổ quốc được sống, để đất nước được hòa bình. Những người mẹ ấy giống như hình ảnh của biết bao Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp đất nước Việt Nam. Họ là biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của tình mẫu tử cao cả.
Và hôm nay, khi đất nước đã yên bình, khi trẻ em được cắp sách đến trường, khi những cánh đồng xanh trải dài trong nắng… chúng ta càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao nước mắt và hy sinh. Trong đó có giọt nước mắt của một người mẹ ở Nghệ An năm nào — người mẹ mang tên Lê Thị Nghê. Một người mẹ đã âm thầm gửi con mình vào lòng đất…để giữ lại sự sống cho Tổ quốc.



