Chủ đề: Người lính không tên – Phạm Thị Hòa nữ thanh niên xung phong (1949)
Ông tên là Nguyễn Văn Lâm – một người lính quê ở xã Yết Kiêu, thành phố Hải Phòng. Không ai biết đến ông như một anh hùng, cũng không có huân chương nào treo trên tường, nhưng với gia đình và những người từng sống trong thời chiến, ông là cả một ký ức không thể nào quên.
Ông tên là Nguyễn Văn Lâm – một người lính quê ở xã Yết Kiêu, thành phố Hải Phòng. Không ai biết đến ông như một anh hùng, cũng không có huân chương nào treo trên tường, nhưng với gia đình và những người từng sống trong thời chiến, ông là cả một ký ức không thể nào quên.
Năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Lâm rời quê lên đường nhập ngũ. Hành trang của ông chỉ là một bộ quần áo nâu, vài nắm cơm nắm mẹ gói và lời dặn giản dị: “Đi mạnh giỏi, giữ lấy mình mà trở về con nhé…”. Nhưng trong lòng ông hiểu, ra đi thời ấy, mấy ai dám chắc ngày trở lại.
Ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh, hành quân vào chiến trường miền Nam. Những ngày đầu, cái khó khăn không phải là súng đạn, mà là cái đói, cái khát và những cơn sốt rừng triền miên. Có những hôm hành quân suốt ngày, đến tối chỉ có vài nắm gạo rang chia nhau, nước thì phải hứng từ những vũng nhỏ trong rừng.
Ông kể lại, có lần đơn vị bị phục kích. Tiếng súng nổ dồn dập, khói bụi mù mịt. Một người đồng đội bên cạnh ông bị thương nặng, không thể tự di chuyển. Không suy nghĩ nhiều, ông Lâm đã cõng bạn băng qua đoạn rừng đầy bom đạn. Đạn bay sát bên tai, cây cối đổ rạp, nhưng ông chỉ nghĩ một điều duy nhất: “Không thể bỏ lại đồng đội.”
Họ thoát được, nhưng khi quay lại điểm tập kết, đơn vị đã di chuyển. Hai người lính trẻ phải tự lần theo dấu chân để tìm về. Ba ngày liền, họ sống bằng lá rừng, nước suối. Người đồng đội được ông cứu sau này may mắn sống sót, còn ông Lâm chỉ cười hiền: “Ngày đó ai cũng thế thôi, có gì đâu mà kể…”
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê với một vết thương ở chân và sức khỏe không còn như trước. Ông không nói nhiều về những năm tháng đã qua. Ban ngày ông làm ruộng, tối đến lại quây quần bên gia đình. Thỉnh thoảng, khi có ai hỏi, ông chỉ kể vài mẩu chuyện nhỏ, rất nhẹ nhàng, như thể đó chỉ là những ngày gian khó bình thường.
Nhưng với con cháu, mỗi câu chuyện của ông là một bài học lớn. Không phải là những chiến công vang dội, mà là lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng.
Giờ đây, khi đất nước đã yên bình, những con người như ông Lâm vẫn sống lặng lẽ giữa đời thường. Họ không cần được gọi tên, nhưng chính họ đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc.



