Anh hùng Lao động

Chủ đề: Nguyên chủ tịch Quốc hội Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Hữu Thọ (1910 - 1996)

Một buổi chiều yên ả nơi miền quê Long An, cậu bé Thọ ngồi bên hiên nhà, chăm chú đọc sách. Gió thổi nhẹ qua những hàng dừa, mang theo mùi hương của đồng ruộng. Mẹ cậu nhìn con, mỉm cười: “Con ráng học giỏi, sau này giúp ích cho đời nghe con.” Cậu bé gật đầu. Trong ánh mắt ấy, không chỉ có ước mơ, mà còn là một điều gì đó lớn lao hơn—một khát vọng chưa gọi thành tên. Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào đã trở thành một luật sư trẻ - Nguyễn Hữu Thọ. Ông học ở Pháp, nói tiếng Pháp lưu loát, có thể có m

26/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

14. CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: TRÍ TUỆ VÀ BẢN LĨNH

Người thực hiện: Chi đoàn Trường TH Yết Kiêu

Chủ đề: Nguyên chủ tịch Quốc hội Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Hữu Thọ (1910 - 1996)

Một buổi chiều yên ả nơi miền quê Long An, cậu bé Thọ ngồi bên hiên nhà, chăm chú đọc sách. Gió thổi nhẹ qua những hàng dừa, mang theo mùi hương của đồng ruộng. Mẹ cậu nhìn con, mỉm cười:

“Con ráng học giỏi, sau này giúp ích cho đời nghe con.”

Cậu bé gật đầu. Trong ánh mắt ấy, không chỉ có ước mơ, mà còn là một điều gì đó lớn lao hơn—một khát vọng chưa gọi thành tên.

Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào đã trở thành một luật sư trẻ - Nguyễn Hữu Thọ. Ông học ở Pháp, nói tiếng Pháp lưu loát, có thể có một cuộc sống sung túc, ổn định.

Nhưng mỗi lần đứng trước tòa, nhìn những người dân nghèo bị áp bức, ông lại trăn trở.

Một lần, một người nông dân run rẩy nói với ông:

“Thưa ông… tôi không có tiền thuê luật sư… nhưng tôi bị oan…”

Nguyễn Hữu Thọ nhìn người ấy thật lâu, rồi nhẹ nhàng đáp:

“Tôi sẽ giúp bác.”

Phiên tòa hôm đó, ông đứng lên bảo vệ người nông dân bằng tất cả lý lẽ và cả tấm lòng. Dù biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng, ông vẫn lựa chọn đứng về phía nhân dân.

Từ đó, ông không chỉ là một luật sư - mà là một người đấu tranh.

Ông tham gia các phong trào yêu nước, lên tiếng phản đối bất công. Chính quyền không hài lòng. Họ theo dõi, rồi bắt giam ông.

Trong căn phòng giam chật hẹp, một người bạn hỏi:

“Anh có hối hận không? Nếu không dấn thân, giờ này anh đã sống sung sướng rồi…”

Nguyễn Hữu Thọ mỉm cười:

“Nếu mình im lặng trước bất công, thì sự sung sướng đó có ý nghĩa gì?”

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày gian nan. Nhưng càng thử thách, ông càng vững vàng. Khi cách mạng miền Nam cần một người có uy tín, có trí tuệ và có lòng dân, Nguyễn Hữu Thọ đã đứng lên nhận trách nhiệm.

Trong một cuộc họp, ông nói với mọi người:

“Chúng ta khác nhau về xuất thân, nghề nghiệp… nhưng chúng ta giống nhau ở một điều—đều yêu đất nước này.”

Câu nói ấy khiến cả căn phòng lặng đi, rồi dần dần, mọi người nắm chặt tay nhau.

Thời gian trôi qua, đất nước thống nhất.

Một ngày nọ, một cậu học sinh được gặp ông. Nhìn người lãnh đạo giản dị trước mặt, cậu ngập ngừng hỏi:

“Thưa bác, điều gì khiến bác đi theo con đường khó khăn như vậy ạ?”

Nguyễn Hữu Thọ nhìn cậu, ánh mắt hiền từ: “Vì bác tin rằng… người trí thức không chỉ sống cho riêng mình, mà phải sống cho nhân dân.”

Câu nói ấy theo cậu học sinh suốt cuộc đời. Và cũng như bao người khác, cậu hiểu 1rằng: Có những con đường không trải đầy hoa, nhưng lại dẫn đến những điều lớn lao nhất.

Người luật sư năm nào đã chọn con đường ấy - con đường của nhân dân, của đất nước. Và tên ông, Nguyễn Hữu Thọ, vẫn được nhắc đến như một biểu tượng của trí tuệ, bản lĩnh và lòng yêu nước lặng thầm nhưng bền bỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn