Chủ đề: Những ngày không quên – Phạm Thị Hòa nữ thanh niên xung phong (1954)
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với nhiều người dân quê ở Hải Dương, ký ức về những năm tháng “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Trong một lần về thăm thôn Hoạch Trạch, xã Đường An, chúng tôi được nghe bác Phạm Thị Hòa, một người phụ nữ đã ngoài 70 tuổi, kể lại câu chuyện của mình. Bác không phải là người trực tiếp cầm súng, nhưng lại là một phần không thể thiếu của hậu phương trong những năm tháng chiến tranh.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với nhiều người dân quê ở Hải Dương, ký ức về những năm tháng “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Trong một lần về thăm thôn Hoạch Trạch, xã Đường An, chúng tôi được nghe bác Phạm Thị Hòa, một người phụ nữ đã ngoài 70 tuổi, kể lại câu chuyện của mình. Bác không phải là người trực tiếp cầm súng, nhưng lại là một phần không thể thiếu của hậu phương trong những năm tháng chiến tranh.
Bác Hòa kể, khi đó bác mới ngoài đôi mươi. Ngày ngày, bác cùng các chị em trong làng tham gia tải lương thực, đào hầm trú ẩn, chăm sóc thương binh và tiễn những người thân lên đường ra trận. “Ngày tiễn chồng đi, tôi chỉ kịp dặn một câu: cố gắng giữ gìn sức khỏe, còn sống thì về…” – bác nghẹn ngào.
Những năm ấy, cuộc sống rất khó khăn. Ban ngày làm ruộng, ban đêm lại đào hầm, canh gác, sẵn sàng ứng phó khi có báo động. Có những đêm cả làng phải xuống hầm trú ẩn vì máy bay địch bay qua. Trẻ con khóc, người lớn lo lắng nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Không lâu sau ngày chồng lên đường, bác nhận được tin anh hy sinh. “Lúc đó tôi không khóc được, chỉ thấy trống rỗng…” – bác Hòa nhớ lại. Nỗi đau ấy theo bác suốt cuộc đời, nhưng cũng trở thành động lực để bác tiếp tục sống, nuôi con khôn lớn.
Cùng làng với bác Hòa còn có bác Nguyễn Văn Dũng, khi đó là một thanh niên xung phong. Bác Dũng từng tham gia sửa đường, vận chuyển hàng hóa ra tiền tuyến. Công việc vất vả, nguy hiểm, nhưng bác nói: “Lúc đó ai cũng nghĩ đơn giản, đất nước cần thì mình làm thôi.”
Sau chiến tranh, bác Hòa và bác Dũng trở về cuộc sống bình thường như bao người dân khác. Người tiếp tục làm ruộng, người làm nghề tự do, dựng xây lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng ai cũng trân trọng từng ngày yên bình.
Hôm nay, khi kể lại những câu chuyện ấy, các bác không nói nhiều về mất mát, mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở thế hệ sau:
“Các cháu bây giờ may mắn hơn rất nhiều. Chỉ cần học tập tốt, sống có ích, biết yêu thương quê hương là đã không phụ công những người đi trước.”
“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường, mà còn là những hy sinh thầm lặng nơi hậu phương – nơi những con người bình dị đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.



