Chủ đề: Trần Văn Hòa (1959) – Chiến trường Campuchia khốc liệt
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi ngồi dưới hiên nhà, nghe bác Trần Văn Hòa – một cựu chiến binh trong làng – chậm rãi kể về những năm tháng chiến đấu của mình trên đất Campuchia. Giọng bác trầm, đều đều, không khoa trương, nhưng mỗi lời kể lại khiến tôi lặng đi.
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi ngồi dưới hiên nhà, nghe bác Trần Văn Hòa – một cựu chiến binh trong làng – chậm rãi kể về những năm tháng chiến đấu của mình trên đất Campuchia.
Giọng bác trầm, đều đều, không khoa trương, nhưng mỗi lời kể lại khiến tôi lặng đi.
Bác nói, năm 1979, khi còn là một chàng trai mới ngoài hai mươi tuổi, bác cùng đồng đội hành quân sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Những ngày đầu, điều khiến bác nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là những cánh rừng rậm bạt ngàn, cái nắng gay gắt và những cơn đói, cơn khát kéo dài.
Có một trận đánh mà bác bảo cả đời không quên.
Hôm đó, đơn vị của bác đang làm nhiệm vụ truy quét thì bất ngờ bị phục kích. Tiếng súng vang lên dồn dập giữa rừng sâu. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Bác và đồng đội phải tản ra, vừa chiến đấu vừa tìm cách giữ đội hình.
Bác kể, lúc ấy bác nằm ép mình xuống đất, tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy. Ngay bên cạnh, một người lính trẻ bị thương, giọng yếu ớt gọi đồng đội. Không chần chừ, bác bò từng chút một đến, kéo người đồng đội vào chỗ an toàn, rồi dùng băng cá nhân sơ cứu trong khi đạn vẫn bay vù vù trên đầu.
Khi kể đến đây, bác chỉ khẽ thở dài và nói: “Lúc đó chẳng nghĩ gì nhiều đâu, chỉ sợ không cứu được nó…”
Trận đánh kết thúc, đơn vị giữ được vị trí, nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu đất bạn. Bác nói, đêm hôm đó là một trong những đêm dài nhất cuộc đời bác. Không phải vì sợ, mà vì nhớ đồng đội.
Tôi nhìn bác, thấy ánh mắt bác xa xăm, như đang nhìn lại một thời tuổi trẻ đã đi qua.
Bác bảo, chiến tranh không giống những gì người ta hay nghĩ. Không có những điều lớn lao, mà chỉ là những ngày rất đỗi bình thường: chia nhau từng ngụm nước, giúp nhau từng bước đi, và sẵn sàng hy sinh để giữ lấy nhau.
Nghe xong câu chuyện, tôi hiểu rằng những con người như bác – những người lính bình dị – chính là những người đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.
Họ không cần được nhắc tên nhiều, nhưng câu chuyện của họ thì luôn cần được kể lại… để thế hệ sau biết trân trọng những gì mình đang có.


