Cựu chiến binh

CHU ĐÌNH VIỆT - KÝ ỨC THỜI HOA LỬA TRÊN ĐẤT MIỀN ĐÔNG

Người thanh niên mang tên Chu Đình Việt – người con của Nam Cường, Nam Đàn (nay là xã Thiên Nhẫn, tỉnh Nghệ An). Sinh ngày 1 tháng 2 năm 1945, lớn lên trên quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chàng trai Chu Đình Việt mang trong mình dòng máu cách mạng sục sôi, để rồi bước vào cuộc trường chinh vệ quốc với trọn vẹn một "thời hoa lửa" rực rỡ và bi tráng.

Nghệ An17/07/2026Chi đoàn Công an xã Châu Khê (Công an xã Châu Khê)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHU ĐÌNH VIỆT - KÝ ỨC THỜI HOA LỬA TRÊN ĐẤT MIỀN ĐÔNG

CHU ĐÌNH VIỆT - KÝ ỨC THỜI HOA LỬA TRÊN ĐẤT MIỀN ĐÔNG

Dòng sông Lam dẫu ngàn năm vẫn thao thiết chảy, mang theo bồi đắp phù sa cho mảng đất miền Trung nắng gió và cất giữ giùm những người con xứ Nghệ những vạt ký ức hào hùng không thể nào quên. Trong lớp lớp thanh niên xếp bút nghiên lên đường cứu nước ngày ấy, có một người thanh niên mang tên Chu Đình Việt – người con của Nam Cường, Nam Đàn (nay là xã Thiên Nhẫn, tỉnh Nghệ An). Sinh ngày 1 tháng 2 năm 1945, lớn lên trên quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chàng trai Chu Đình Việt mang trong mình dòng máu cách mạng sục sôi, để rồi bước vào cuộc trường chinh vệ quốc với trọn vẹn một "thời hoa lửa" rực rỡ và bi tráng.

Tháng 2 năm 1968, giữa lúc tiếng súng của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân đang làm chấn động toàn cầu, Chu Đình Việt chính thức khoác lên mình màu xanh áo lính. Ở tuổi 23 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông bỏ lại phía sau lũy tre làng, những bãi ngô bờ bãi để bước vào đội hình hành quân dằng dặc hướng về miền Nam ruột thịt.

Hành trình tiến vào chiến trường của người lính trẻ là một cuộc thử thách ý chí khốc liệt. Suốt 4 tháng ròng rã "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", vượt qua những dốc cao vực thẳm, những cơn sốt rét rừng gai người và những trận mưa bom bão đạn của kẻ thù, ông cùng đồng đội đã đặt chân đến miền Đông Nam Bộ. Quãng thời gian hành quân ấy đã trui rèn một Chu Đình Việt can trường, bản lĩnh, sẵn sàng đối mặt với những trận đánh ác liệt nhất trong lịch sử cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước – đặc biệt là "mùa hè đỏ lửa" năm 1972.

Năm 1972, chiến trường miền Nam chứng kiến những cuộc đụng độ nảy lửa mang tính bước ngoặt. Trong đội hình quân lực của Trung đoàn 12, ông Việt đã trực tiếp tham gia những mũi tiến công sinh tử. Ký ức tháng 3 năm 1972 mở màn bằng một trận đánh kéo dài suốt một ngày một đêm không ngưng nghỉ. Tiếng súng pháo rền vang xé toạc màn đêm, đất trời khét lẹt mùi thuốc súng.

Ngay sau đó, bước sang tháng 4 năm 1972, đơn vị của ông tiếp tục hòa vào sức mạnh cuồng phong của Chiến dịch Nguyễn Huệ, đánh thẳng vào thị xã Bình Long (tỉnh Bình Phước). Trận chiến giằng co, ác liệt kéo dài hơn một tuần lễ. Những con đường đất đỏ sầm uất của Bình Long cày xới trong đạn pháo, mỗi mét vuông đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những người lính giải phóng. Cũng trong tháng 4 lịch sử ấy, đội hình của ông đã dũng mãnh thọc sâu vào thị xã Hậu Nghĩa, đánh chiếm thành công khu vực nhà máy đường Hiệp Hòa – một mắt xích phòng ngự và cung cấp hậu cần chiến lược của địch. Chiến thắng này không chỉ tiêu diệt sinh lực địch mà còn giáng một đòn mạnh vào hệ thống phòng ngự bảo vệ cửa ngõ Sài Gòn từ hướng Tây Bắc.

Nhưng có lẽ, trang sử hào hùng và sống động nhất trong ký ức chiến trường của người cựu binh Chu Đình Việt chính là trận đánh tại Bàu Trâu, tỉnh Long An vào ngày 4 tháng 6 năm 1972.

Long An thời điểm đó là chiến trường đồng tháp trũng, sình lầy, nơi mà mỗi bước tiến của quân Giải phóng đều vấp phải sự kháng cự điên cuồng của hỏa lực ngụy quân. Tại Bàu Trâu, Trung đoàn 12 của ông đã giăng một mẻ lưới thép. Bằng nhãn quan chiến thuật nhạy bén và lòng dũng cảm tuyệt vời, đơn vị của ông đã hạ gục 01 máy bay của địch ngay trên bầu trời Long An, cắt đứt hoàn toàn sự yểm trợ từ trên không. Trong cơn hoảng loạn, hàng ngũ địch vỡ trận. Lực lượng của ông đã truy kích gắt gao và bắt sống một viên Thiếu tá ngụy đang tìm đường tháo chạy thục mạng về Sài Gòn. Chiến công ấy là minh chứng rực rỡ cho tinh thần chiến đấu ngoan cường, "bám thắt lưng địch mà đánh" của những người lính Trung đoàn 12.

Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ chỉ có hoa hồng và chiến thắng. Cuối tháng 6 năm 1972, trong một trận đánh khốc liệt bảo vệ thành quả chiến dịch, ông Việt đã trúng đạn. Máu của người con xứ Nghệ đã đổ xuống, hòa vào lớp đất phù sa của miền Nam Tổ quốc. Với những vết thương nặng, ông được đồng đội đưa về tuyến sau và sau đó chuyển sang an dưỡng, điều trị tại Campuchia.

Những ngày tháng nằm trên giường bệnh giữa cánh rừng nước bạn là những ngày ông chiến đấu với cơn đau thể xác, nhưng ngọn lửa tinh thần thì chưa bao giờ leo lét. Vết thương có thể lấy đi một phần máu thịt, nhưng không thể khuất phục được ý chí của người lính Cụ Hồ. Tháng 1 năm 1974, khi sức khỏe không còn đủ điều kiện để tiếp tục chiến đấu ở tiền tuyến, ông được phục viên, mang trên mình mảnh đạn và danh dự của một người thương binh trở về quê hương.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ "mùa hè đỏ lửa" ấy. Cậu thanh niên 23 tuổi ngày nào nay đã bước vào tuổi xưa nay hiếm. Thị xã Bình Long, Hậu Nghĩa hay Bàu Trâu nay đã thay da đổi thịt, rợp bóng cây xanh và những công trình mới. Thế nhưng, trong đôi mắt của người thương binh Chu Đình Việt, dường như âm vang của những cuộc hành quân, tiếng pháo rền và hình bóng những người đồng đội ngã xuống vẫn còn vẹn nguyên.

Câu chuyện của ông không chỉ là bản lý lịch quân nhân khô khan, mà là một khúc tráng ca bằng máu và nước mắt. Đó là câu chuyện của một thế hệ đã không tiếc thanh xuân, đi qua những năm tháng khốc liệt nhất để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Những trang sử hào hùng ấy sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, truyền lửa và niềm tự hào vô tận cho các thế hệ mai sau trên chặng đường bảo vệ và dựng xây đất nước.

Video / Phóng sự

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/1CVSEFDMig5mzPl96p2Qxt2aoJ7f3H1Jq/view?usp=sharing
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn