Chú Đỗ Văn Thổ - Người lính năm xưa nơi biên giới lửa đạn
Trong chuyên mục “Hoa Lửa” kỳ này, Đoàn xã Hưng Mỹ xin giới thiệu đến quý vị câu chuyện cảm động về người cựu binh Đỗ Văn Thổ – một người lính năm xưa từng chiến đấu tại Campuchia, nay trở về với những vết thương nhưng vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần của người lính Cụ Hồ.
🌺 Câu chuyện Hoa Lửa: Người lính năm xưa nơi biên giới lửa đạn
Giữa nhịp sống bình yên của ấp Ngãi Hòa, xã Hưng Mỹ, vẫn có một người lặng lẽ mang trong mình ký ức không thể nào quên về những năm tháng của chiến tranh – đó là ông Đỗ Văn Thổ, sinh năm 1953, thương binh hạng 4/4, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trên chiến trường Campuchia trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Những năm cuối 1979, khi đất nước vừa giải phóng, còn ngổn ngang sau chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lại vang lên. Chàng trai trẻ Đỗ Văn Thổ khi ấy gác lại tuổi xuân, tạm xa mái nhà nơi quê hương Vĩnh Long, lên đường nhập ngũ, mang trong tim khát vọng bảo vệ non sông và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng tàn khốc.
Trên chiến trường, ông cùng đồng đội đã trải qua biết bao gian khổ – từ những cánh rừng rậm rạp, những đêm hành quân trong mưa bom bão đạn, đến những trận đánh khốc liệt nơi biên giới. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương khi đang cùng đơn vị tiến công, giành lại từng tấc đất bị chiếm. Vết thương ấy trở thành dấu ấn không bao giờ phai, là minh chứng cho một thời tuổi trẻ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Ngày trở về quê hương, trên thân thể người lính năm xưa vẫn còn đó những vết sẹo của chiến tranh. Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, sức khỏe ông đã giảm sút, mỗi khi trái gió trở trời vết thương lại nhức nhối. Nhưng trong ánh mắt hiền hậu ấy, vẫn ánh lên niềm tự hào của một người lính Cụ Hồ – người đã đi qua khói lửa chiến tranh mà vẫn giữ trọn tinh thần kiên cường, lạc quan.
“Tôi may mắn được trở về. Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại nơi đất bạn. Họ mới thật sự là những người anh hùng,” – ông Thổ lặng lẽ chia sẻ. Nhớ lại những người bạn từng chiến đấu chung đã hi sinh nơi đất bạn, ánh mắt ông long lên những nổi buồn da diết.
Với ông, ký ức về những ngày cùng đồng đội chiến đấu, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô giữa rừng biên giới vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Mỗi khi nghe lại tiếng trống hành quân hay nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trên tivi, lòng ông lại rộn lên niềm xúc động khó tả.
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, ông Đỗ Văn Thổ vẫn là tấm gương sáng về nghị lực, lòng trung kiên và tinh thần yêu nước. Câu chuyện của ông – giản dị nhưng thấm đẫm “hoa lửa” – như một nén hương lòng gửi đến bao người lính năm xưa đã hy sinh vì độc lập, tự do và hòa bình hôm nay.



