Chú Hà Văn Dòm. Tuổi 18 và ba năm trui rèn nơi đơn vị công binh
Chú Hà Văn Dòm. Tuổi 18 và ba năm trui rèn nơi đơn vị công binh
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ thân mến,
Mỗi lần có dịp chạy xe qua những con đường rợp bóng cây của xóm Bay, ngắm nhìn nhịp sống yên ả nơi đây, trong lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc đặc biệt. Chúng ta – những người trẻ sinh ra và lớn lên khi đất nước đã lặng yên tiếng súng – đôi khi cứ nghĩ bình yên là một điều hiển nhiên. Nhưng thực ra, hạnh phúc ấy được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng mồ hôi và những dặm dài hành quân của một thế hệ đi trước.
Hôm nay, trên cương vị là Phó Bí thư Đoàn Thanh niên, tôi muốn kể cho các bạn nghe về câu chuyện của một người chú, một người cựu binh đang sống vô cùng giản dị ngay giữa xóm Bay thân thương của chúng ta: Chú Hà Văn Dòm.
Tuổi 18 và ba năm trui rèn nơi đơn vị công binh
Chú Hà Văn Dòm sinh năm 1963. Năm 1981, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của một người thanh niên với biết bao dự định và hoài bão lập thân, lập nghiệp, thì dải biên giới phía Bắc của Tổ quốc lại căng thẳng trước những biến động mới. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của quê hương, chàng trai trẻ xóm Bay ngày ấy đã tạm biệt lũy tre làng, khoác ba lô lên đường tòng quân.
Từ năm 1981 đến năm 1984, chú chiến đấu và công tác trong hàng ngũ của đơn vị D25 - F306 (Tiểu đoàn Công binh 25 - Sư đoàn 306).
Các bạn thân mến, nhắc đến công binh là nhắc đến những người lính "mở đường", những người đi trước về sau, lấy mồ hôi bạt núi, lấy máu gạt mìn. Ba năm quân ngũ của chú Dòm tại Sư đoàn 306 chính là quãng thời gian trui rèn khắc nghiệt nhất. Nhiệm vụ của chú và đồng đội ngày ấy là xây dựng hệ thống công sự phòng thủ, đào hầm hào, rà phá bom mìn và đảm bảo mạch máu giao thông thông suốt hướng về mặt trận biên giới.
Đó là những chuỗi ngày đối mặt với cái rét buốt thấu xương muối của vùng núi đá, những đôi bàn tay rớm máu vì bạt đá, mở đường, và cả những hiểm nguy rình rập nơi trận địa tiền tiêu. "Đóa hoa thời lửa" của chú Dòm đã không chọn nở ở nơi phồn hoa đô hội, mà lặng lẽ bén rễ, kiên cường tỏa hương giữa sương gió thao trường và đất đá chiến hào.
Chất "thép" giữ vẹn nguyên giữa đời thường xóm nhỏ
Năm 1984, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, chú Dòm trở về với mảnh đất quê hương Quy Đức, Phú Thọ. Gác lại tay xẻng, tay súng nơi biên thùy, người lính trẻ của Sư đoàn 306 năm xưa lại bước vào một mặt trận mới: cuộc chiến chống đói nghèo, vun vén hạnh phúc gia đình và âm thầm đóng góp cho làng xóm.
Mấy chục năm qua đi, xóm Bay nay đã thay da đổi thịt với những nếp nhà khang trang, và người cựu binh năm nào giờ đã trở thành một người công dân gương mẫu được bà con lối xóm hết lòng kính trọng:
Tiên phong từ những việc nhỏ nhất: Đúng tác phong nhanh nhẹn, dứt khoát của người lính công binh, chú Dòm luôn làm nhiều hơn nói. Từ các phong trào xây dựng nông thôn mới, hiến đất mở đường cho đến dọn dẹp vệ sinh đường làng ngõ xóm, chú luôn là người có mặt sớm nhất và làm việc miệt mài nhất.
Lối sống nghĩa tình, mộc mạc: Chú sống giản dị, chân thành với lối xóm, luôn sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn xung quanh mình. Sự kỷ luật và nghiêm túc của quân đội ngày nào được chú chuyển hóa thành nếp sống văn minh, làm chỗ dựa tinh thần và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến!
"Hoa thời lửa" của chú Hà Văn Dòm không phải là điều gì đó quá xa vời, nó đang tỏa hương ngay giữa lòng xóm Bay bằng chính sự gương mẫu và trách nhiệm mỗi ngày. Tuổi đôi mươi chú đã dành để mở đường, giữ đất cho Tổ quốc, và khi tóc đã điểm bạc, chú lại dùng chính cuộc sống mẫu mực của mình để làm đẹp thêm cho quê hương.
Là những người trẻ được sống dưới bầu trời hòa bình, chúng ta hãy lấy ngọn lửa kiên trung, trách nhiệm của chú Dòm làm động lực để rèn sửa bản thân. Hãy sống có ích hơn, hành động quyết liệt hơn, bắt đầu từ những việc làm thiết thực cho chính xóm Bay, cho xã Quy Đức thân yêu của chúng ta!
Tuổi trẻ xã Quy Đức tự hào và quyết tâm tiếp bước ngọn lửa của thế hệ cha anh đi trước!



