chú Hà Văn Sướng. Tuổi 19 và khúc tráng ca nơi "Trung đoàn thép"
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ thân mến,
Có những ngày thong dong trên con đường làng xóm Trung Tằm, ngắm nhìn bờ tre gốc lúa thanh bình của xã Quy Đức, tôi chợt nhận ra một điều: Hòa bình không phải là khoảng lặng tự nhiên giữa hai cuộc chiến. Hòa bình là mồ hôi, là thanh xuân, là những năm tháng đối đầu với hiểm nguy của một thế hệ đi trước mà đôi khi vì nhịp sống hối hả, chúng ta vô tình xem đó là điều hiển nhiên.
Hôm nay, với tư cách là Bí thư Đoàn, tôi muốn kể cho các bạn nghe về một người lính, một người chú đang sống vô cùng bình dị ngay giữa xóm làng chúng ta. Một người mà tuổi đôi mươi của chú gắn liền với những địa danh rực lửa đi vào lịch sử biên cương: Chú Hà Văn Sướng.
Tuổi 19 và khúc tráng ca nơi "Trung đoàn thép"
Chú Hà Văn Sướng sinh năm 1966. Lớn lên khi đất nước vừa thống nhất nhưng chưa kịp ngơi nghỉ đã phải bước vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc đầy cam go. Năm 1985, khi vừa bước sang tuổi 19 – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao hoài bão, ước mơ, chú Sướng đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, gác lại gian nhà tranh khói bếp xóm Trung Tằm để lên đường tòng quân.
Từ năm 1985 đến năm 1987, chú được biên chế vào đơn vị C2 - D1 - TĐ876 - F567 (Đại đội 2 - Tiểu đoàn 1 - Trung đoàn 876 - Sư đoàn 567).
Đối với những ai từng tìm hiểu về lịch sử cuộc chiến biên giới phía Bắc, Sư đoàn 567 và đặc biệt là Trung đoàn 876 là những cái tên gắn liền với mật danh "Trung đoàn Đoàn kết" hay "Trung đoàn thép". Giai đoạn 1985 - 1987 chính là thời điểm mặt trận Vị Xuyên – Hà Tuyên rực lửa nhất. Chú Sướng cùng đồng đội đã phải đối mặt với những trận pháo kích xới tung từng tấc đất, những đêm dài sương muối buốt thấu xương bám hầm, giữ chốt trên các cao điểm tai mèo dựng đứng.
Hai năm quân ngũ không dài so với một đời người, nhưng lại là hai năm chú sống giữa ranh giới mong manh của sinh tử. Đóa hoa thanh xuân của chú không nở rộ ở những nơi phồn hoa đô hội, mà kiên cường khoe sắc giữa đất đá chiến hào, được tôi luyện bằng tinh thần thép và tình đồng đội chia nhau từng hớp nước, củ sắn lùi.
Chất "thép" giữ vẹn nguyên giữa đời thường
Năm 1987, sau khi hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, chú Sướng trở về quê hương xóm Trung Tằm, xã Quy Đức. Trút bỏ bộ quân phục mang đầy bụi đường chiến trận, người lính năm xưa lại bắt tay vào cuộc chiến mới: cuộc chiến chống đói nghèo và dựng xây cuộc sống gia đình.
Mấy chục năm qua đi, xóm Trung Tằm nay đã thay da đổi thịt, và trong từng nấc thang phát triển của làng xóm luôn có sự đóng góp âm thầm của chú. Người dân nơi đây yêu mến và kính trọng chú bởi hình ảnh một người công dân gương mẫu:
Tiên phong trong mọi hành động: Chú Sướng không nói lý thuyết suông. Từ các phong trào xây dựng nông thôn mới, hiến đất làm đường cho đến giữ gìn an ninh trật tự, chú luôn là người xắn tay áo làm trước, làm một cách chỉn chu, trách nhiệm.
Lối sống nghĩa tình, giản dị: Bản lĩnh và kỷ luật của người lính "Trung đoàn thép" năm xưa đã rèn luyện nên một chú Sướng chân thành, chất phác. Chú sống chan hòa với lối xóm, luôn sẵn sàng đỡ đần những hoàn cảnh khó khăn và là tấm gương sáng cho con cháu soi vào.
Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến!
"Hoa thời lửa" của chú Hà Văn Sướng không phải là một danh hiệu hào nhoáng, mà là ngọn lửa được đốt lên từ lòng yêu nước trong quá khứ và được nuôi dưỡng bằng sự trách nhiệm, gương mẫu ở hiện tại.
Thế hệ chúng ta hôm nay được sống dưới bầu trời tự do, hãy nhìn vào những người con ưu tú như chú Sướng để tự răn sửa bản thân. Sức trẻ của chúng ta không thể hoài phí vào những điều vô nghĩa. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động, bắt đầu từ việc cống hiến cho chính mảnh đất quê hương Quy Đức thân yêu của chúng ta!
Đoàn thanh niên xã Quy Đức tự hào và quyết tâm tiếp bước tinh thần người lính năm xưa!



