Chú Hà Văn Thiện, xóm Trung Thượng, xã Quy Đức - Tuổi 21 và ga hành quân mang tên "Biên giới"
Chú Hà Văn Thiện, xóm Trung Thượng, xã Quy Đức - Tuổi 21 và ga hành quân mang tên "Biên giới"
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ thân mến,
Có những ngày lướt qua những con ngõ nhỏ ở xóm Trung Thượng, tôi chợt nhận ra cuộc sống yên bình, tiếng cười nói rộn ràng của thế hệ chúng ta hôm nay được dệt nên từ những mảnh ký ức rất lặng thầm. Lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa, mà lịch sử đang sống, đang hiện hữu ngay trong dáng đi, nụ cười của những người chú, người bác hàng xóm.
Hôm nay, trên cương vị là Bí thư Đoàn Thanh niên, tôi muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện về một người con ưu tú của xã Quy Đức, một người lính đã gửi lại hai năm thanh xuân đẹp nhất nơi biên thùy khốc liệt: Chú Hà Văn Thiện.
Tuổi 21 và ga hành quân mang tên "Biên giới"
Chú Hà Văn Thiện sinh năm 1964. Tuổi thơ và những năm tháng lớn lên của chú gắn liền với giai đoạn đất nước gian khó sau đại thắng 1975. Đến giữa thập niên 80, khi vết thương cũ chưa kịp lành, dải biên cương phía Bắc lại oằn mình trong khói lửa của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới.
Năm 1985, khi vừa chạm ngõ tuổi 21 – cái tuổi căng tràn nhựa sống, tuổi của những hoài bão và dự định tương lai – chú Thiện đã lựa chọn gác lại gian nhà tranh khói bếp xóm Trung Thượng, khoác ba lô lên đường tòng quân. Từ năm 1985 đến năm 1987, chú chiến đấu và rèn luyện trong màu áo của đơn vị C6 - D8 - TĐ208 (Đại đội 6 - Tiểu đoàn 8 - Trung đoàn 208).
Hai năm quân ngũ – thời gian ấy có thể ngắn với một đời người, nhưng lại là những tháng ngày rực lửa và khắc nghiệt nhất đối với một người lính biên thùy ngày ấy. Đơn vị của chú phải đối mặt với cái rét thấu xương của vùng núi cao, với những trận pháo kích dồn dập và những đêm dài thức trắng bám hầm, giữ đất. Đóa hoa tuổi trẻ của chú Thiện không rực rỡ ở những nơi phồn hoa đô hội, mà nó âm thầm nở rộ giữa đá tai mèo, giữa mùi thuốc súng và tình đồng đội chia nhau từng hớp nước, củ sắn lùi. Chính sự can trường ấy đã tôi luyện nên một bản lĩnh sắt đá của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Ngọn lửa thầm lặng giữ bình yên xóm nhỏ
Năm 1987, hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, chú Thiện trở về quê hương Quy Đức, Phú Thọ. Bước ra khỏi cuộc chiến bảo vệ biên giới, chú lại bước vào một cuộc chiến khác: Cuộc chiến mưu sinh, phát triển kinh tế và dựng xây quê hương.
Mấy chục năm trôi qua, người lính trẻ năm nào giờ đã là một người đàn ông dạn dày sương gió. Người dân xóm Trung Thượng luôn nhắc đến chú với sự trân trọng và yêu mến bởi hình ảnh một người công dân gương mẫu:
Trách nhiệm trong từng hành động: Chú luôn là người đi đầu, miệt mài tham gia các phong trào địa phương, từ xây dựng nông thôn mới, hiến đất làm đường đến giữ gìn an ninh trật tự.
Lối sống nghĩa tình, giản dị: Chất lính cụ Hồ dường như đã ăn sâu vào máu, giúp chú luôn giữ vững sự kỷ luật, chân thành và bao dung. Chú sống chan hòa với lối xóm, là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến!
Câu chuyện "Hoa thời lửa" của chú Hà Văn Thiện không có những huân chương được ca tụng rầm rộ, nhưng lại chạm đến trái tim chúng ta bằng chính sự hy sinh thầm lặng. Tuổi đôi mươi của chú đã dâng hiến cho từng tấc đất biên cương, và tuổi già của chú lại tận hiến cho sự bình yên của quê hương.
Nhìn vào tấm gương của chú Thiện, thế hệ trẻ Quy Đức hôm nay cần tự hỏi: Chúng ta đã sống xứng đáng với những giọt mồ hôi và máu mà cha anh đã đổ xuống chưa? Hãy lấy ngọn lửa từ lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm của chú để làm động lực, viết tiếp những trang sử đẹp cho tuổi trẻ hôm nay!
Đoàn thanh niên xã Quy Đức tự hào và biết ơn những đóa hoa thời lửa như chú!



