Chú Hải

Trong ký ức của nhiều thế hệ ở Trường Tín, người ta vẫn nhắc đến một người lính đã lặng thầm đi qua những năm tháng chiến tranh với tất cả sự kiên cường và bình dị – ông Trần Văn Hải, hay bà con thân quen gọi là Chú Hải. Chú sinh năm 1954, đúng vào thời điểm đất nước còn chia cắt, chiến tranh phủ lên từng mái nhà, từng cánh đồng Vĩnh Long màu khói súng.
Đến năm 1974, khi mới 20 tuổi – cái tuổi lẽ ra chỉ nên gắn với những ước mơ thanh xuân – thì chú Hải đã chọn cho mình một con đường khác: tham gia cách mạng, đứng vào hàng ngũ đơn vị địa phương quân huyện Trà Ôn. Đó là thời điểm chiến sự đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Bom đạn gần như chưa từng ngừng nghỉ. Nhưng người trai Trường Tín ấy vẫn cứng cỏi cất bước, bởi chú tin rằng: “Đất còn đau thì mình chưa thể sống yên.”
Những ngày tháng ấy, chú Hải cùng đồng đội bám trụ từng con rạch, từng vạt bưng, len lỏi qua những cánh đồng đêm chỉ có ánh trăng và ánh lửa chiến tranh soi bước. Chú kể lại, có khi trận đánh chỉ cách nhà mình vài ruộng lúa, nghe tiếng pháo mà lòng quặn thắt vì lo cho bà con, nhưng không được phép quay đầu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đầu năm 1975, khi thời khắc giải phóng cận kề, chú được điều vào lực lượng tham gia chiến dịch giải phóng huyện Trà Ôn. Đó là nhiệm vụ nặng nề và quyết định, đòi hỏi tinh thần thép và sự phối hợp tuyệt đối giữa các mũi tấn công. Trong những ngày cao điểm ấy, cùng với anh em đơn vị, chú Hải góp mặt trong trận bao vây đánh đồn Xuân Hiệp – một cứ điểm quan trọng của địch.
Chú kể rằng đêm bao vây đồn, gió từ cánh đồng thổi mặn vị bùn đất, còn trên bầu trời là ánh lửa đỏ như những đóa hoa đang nở giữa bóng tối. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng anh em hô nhau vượt qua từng lớp hàng rào chằng chịt – tất cả hòa vào nhau thành một bản hùng ca không thể nào quên.
Trong “màu hoa lửa” ấy, tuổi trẻ của chú Hải được tôi luyện, và cũng chính trong màu lửa ấy, huyện Trà Ôn từng bước được giải phóng.
Đến cuối năm 1975, chiến thắng trọn vẹn, đất nước sạch bóng quân thù. Chú Hải trở về quê hương, tay không mang theo gì ngoài bộ quần áo bạc màu và ký ức về những người đồng đội đã mãi nằm lại. Nhưng với người dân Trường Tín, sự trở về ấy là một niềm tự hào sâu sắc – bởi chú đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của quê hương.
Hôm nay, khi nghe lại câu chuyện của chú, ta không chỉ nhớ về một người lính, mà còn nhớ về một thế hệ đã đem cả tuổi xuân thắp lên màu hoa lửa cho Tổ quốc. Màu hoa ấy chưa từng tắt – nó vẫn cháy trong trái tim những người trẻ hôm nay, như lời nhắc nhở rằng tự do có được không phải từ những điều bình thường, mà từ những hy sinh thầm lặng như của chú Hải năm nào.



