Chú Hai Chèo Đò – Nhịp Khua Nước Và Chuyến Đò Sinh Tử
Trên bến sông ven phường Long Châu, chú Hai (71 tuổi) thong thả khua mái chèo đưa khách sang cồn. Chiếc xuồng ba lá lướt êm ru trên mặt nước cuộn phù sa, tiếng mái chèo rẽ nước kêu "oạp... oạp" nhịp nhàng. Đôi bàn tay chai sần bám chặt cán chèo, đôi mắt nhìn thấu từng xoáy nước ngầm. Khả năng điều khiển con thuyền lặng lẽ và điêu luyện ấy là sinh mạng của chú những ngày còn làm lính đặc công thủy, chuyên chở bộ đội vượt sông đánh bốt trong kháng chiến chống Mỹ.
Việc đưa đò dưới họng súng của giặc là một canh bạc với tử thần. "Chèo đò chở khách du lịch bây giờ, vừa chèo vừa hóng gió mát rượi. Chứ chở quân vượt sông ban đêm ngày đó, mái chèo phải bọc vải để không phát ra tiếng động," chú Hai vuốt bọt nước bắn trên mặt. "Pháo sáng xé toạc bầu trời, cứ mỗi lần sáng rực là anh em phải nằm bẹp xuống mạn thuyền, nín thở để mặc xuồng trôi theo dòng. Đạn đại liên bắn rát sạt mặt nước. Có đêm, xuồng trúng đạn pháo, chú phải ngụp lặn trong dòng nước nhuộm đỏ máu để kéo từng người đồng đội không biết bơi vào bờ."
Hòa bình, chú Hai vẫn gắn bó với dòng sông. "Ngày xưa chiếc xuồng là phương tiện chiến đấu, chở theo sự sống và cái chết. Hôm nay, chiếc xuồng của tui chở theo nụ cười, đưa đón học trò và người dân qua lại đôi bờ bình yên. Dòng nước Cổ Chiên hôm nay đã rửa trôi hết khói súng ngày nào."



