Cựu chiến binh

Chú Huỳnh Lâm Kỳ - Người lính quân y giữa chiến trường Campuchia

Cựu chiến binh Huỳnh Lâm Kỳ (sinh năm 1958, ấp Đai Tèn, xã Song Lộc, tỉnh Vĩnh Long) – người lính từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia năm 1980. Ông từng là chiến sĩ súng máy 12,7mm, sau chuyển làm y tá Trung đoàn 2, trực tiếp cứu chữa nhiều đồng đội giữa bom đạn. Năm 1982, ông bị thương do mìn K72, mang vết thương đến nay nhưng vẫn luôn giữ vững tinh thần người lính, sống gương mẫu và trân trọng hòa bình.

Vĩnh Long12/11/2025Đoàn Thanh niên xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh niên xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chú Huỳnh Lâm Kỳ - Người lính quân y giữa chiến trường Campuchia

Trong căn nhà nhỏ đơn sơ giữa lòng ấp Đai Tèn, xã Song Lộc, người cựu chiến binh Huỳnh Lâm Kỳ – nay đã bước sang tuổi 67 – vẫn giữ cho mình phong thái giản dị, hiền hòa, nhưng ẩn sau ánh mắt hiền lành ấy là cả một thời tuổi trẻ đầy máu lửa và kiên cường nơi chiến trường Campuchia.

Ông Kỳ sinh năm 1958, lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa thoát khỏi chiến tranh nhưng vẫn còn bao khó khăn. Năm 1980, khi mới 22 tuổi, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Trung đoàn 6 – Công an Biên phòng, làm nhiệm vụ quốc tế tại tỉnh Ko Kong, Campuchia. Với tinh thần xung phong và ý chí của người lính, ông được giao phụ trách khẩu súng máy 12,7mm – một trong những vũ khí chủ lực trong những trận đánh bảo vệ biên giới.

Sau một thời gian chiến đấu, ông được điều chuyển về Trung đoàn 2 để học y tá, rồi tiếp tục công tác tại Ko Kong trong vai trò người lính quân y. Dù đã chuyển sang công việc cứu thương, cứu người, ông vẫn thường xuyên phải đối mặt với bom đạn. Ông kể lại: “Địch thì ở trên núi, ngày nào chúng cũng bắn xuống. Mình vừa lo cứu thương binh, vừa phải né đạn, có khi chỉ cần chậm một chút là mất mạng”.

Nhắc đến kỷ niệm nguy hiểm nhất trong đời, ông trầm ngâm: “Hôm đó đội tui khoảng mười mấy người đang hành quân bên bờ suối thì bị địch tập kích bằng B40 và ĐKZ. Tiếng đạn nổ ép cả lồng ngực, đồng đội hi sinh, nhiều người bị thương. Tôi phải vừa băng bó cho anh em, vừa di chuyển để né tầm đạn của địch. Chỉ cần chậm tay là không còn ai sống sót.”

Là y tá giữa chiến trường, ông đã cứu không biết bao nhiêu đồng đội. “Nhiều lắm, không nhớ hết. Ngày nào cũng có người bị thương hoặc hi sinh. Có người gãy xương, có người cụt chân, có người chỉ kịp chèn băng rồi đưa xuống tuyến dưới…”, ông nói, giọng nghẹn lại.

Năm 1982, trong một lần làm nhiệm vụ, đội của ông không may dẫm phải mìn K72 – loại mìn sát thương cực mạnh. Ba người trong đội bị thương, một người hi sinh. Ông Kỳ bị thương ở chân, phải điều trị suốt gần ba tháng mới hồi phục. Ông kể: “Bên đó rừng rậm âm u, cây cao, thú dữ không sợ, chỉ sợ muỗi và mìn thôi. Mìn K72 với mìn Gip là sợ nhất, vì nó giấu kín, chỉ cần sơ suất là mất mạng.”

Trải qua bao hiểm nguy, mất mát, giờ đây mỗi khi nhớ lại, ông chỉ lặng lẽ nói: “Nhớ thời gian đó thấy thương đồng đội, thấy quý hòa bình hơn bao giờ hết.”

Trở về quê hương sau những năm tháng chiến đấu, ông Huỳnh Lâm Kỳ mang trên mình những vết thương chiến trận, nhưng lòng ông vẫn đau đáu nhớ về đồng đội, về những người đã nằm lại nơi đất bạn. Hiện nay, ông sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh ấp Đai Tèn, xã Song Lộc, tiếp tục là tấm gương sáng trong phong trào “Cựu chiến binh gương mẫu”. Các con ông cũng đã lớn và cũng là những người đảng viên gương mẫu.

Cuộc sống đời thường tuy giản dị, nhưng trong tâm hồn người lính năm xưa ấy vẫn cháy mãi ngọn lửa của tinh thần chiến đấu, lòng dũng cảm và tình đồng đội thiêng liêng – một “bông hoa lửa” giữa thời bình, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết sống có lý tưởng và trách nhiệm hơn với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn