Chu kim lương
Buổi sáng ở Sài Gòn hôm ấy nắng rất gắt. Sân pháp trường im lặng đến ngột ngạt. Nguyễn Văn Trỗi đứng giữa vòng lính canh, tay bị trói nhưng lưng vẫn thẳng. Gương mặt anh không hề biểu lộ sự lo lắng.
Trước đó, trong phòng giam, anh đã viết dở một lá thư gửi vợ. Những dòng chữ giản dị, nhưng chứa đựng tất cả tình cảm và niềm tin. Anh chưa kịp gửi.
Khi ra pháp trường, họ định bịt mắt anh. Trỗi giật mạnh tấm vải, ném xuống đất. Giọng anh vang lên dứt khoát:
“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc!”
Tiếng nói ấy khiến nhiều người có mặt sững lại. Nó không phải là tiếng nói của một người sắp chết, mà là của một người đang truyền đi niềm tin.
Phút cuối, anh nhìn về phía xa, nơi có quê hương, có người vợ trẻ. Nhưng ánh mắt ấy không buồn. Nó sáng lên, như chứa đựng cả một tương lai.
Tiếng súng nổ. Nhưng câu nói của anh vẫn còn vang mãi, như một lời nhắc nhở về lòng dũng cảm và niềm tin không bao giờ tắt.



