Chú làm như thế là không được
Vào khoảng năm 1947 bác sĩ Chánh đƣợc giao nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe Bác Hồ. Lần đầu tiên đến gặp Bác, bác sĩ thấy Bác đang nằm trên võng ở cửa đình Hồng Thái. Thấy bác sĩ đến, Bác ngồi dậy hỏi: - Chú đi đâu đấy? - Thƣa Bác, cháu là bác sĩ đƣợc phân công sang phục vụ Bác. - Bác không ốm đâu. Chú xuống văn phòng, chỗ chú Phan Mỹ mà ở và chăm sóc sức khỏe cho các chú ở dƣới đó… Ngày kháng chiến ở với Bác, đồng chí Chánh thấy Bác ít bị ốm đau. Lần Bác bị sốt rét, Bác mời bác sĩ Chánh lên thăm bệnh cho Bác. Khi thấy Bác bị sốt cao, bác sĩ đang tính xem nên dùng thuốc gì thì Bác đã bảo: - Bác “ra lệnh” cho chú chữa hai hôm là phải hết sốt. Bác sĩ Chánh lo quá. Bác sốt cao nhƣ thế chữa hai ngày thì khỏi hẳn làm sao đƣợc. Sau khi bác sĩ tiêm cho Bác, cơn sốt hạ dần... Bác cƣời nói: - Đấy, chú xem, Bác “ra lệnh” chữa hai ngày phải khỏi thế mà đúng nhƣ thế đấy! Một lần, nghe tin vợ bác sĩ đến công tác ở vùng gần đấy. Bác cử bác sĩ đi công tác đến vùng vợ bác sĩ đang làm việc, có ý cho 2 vợ chồng gặp nhau. Vì thời gian gấp, xong công việc bác sĩ về ngay, không ghé vào thăm vợ. Khi về tới cơ quan, bác sĩ Chánh gặp Bác, chƣa kịp báo cáo công việc thì Bác đã hỏi ngay: - Thím ấy có khỏe không? Khi biết bác sĩ Chánh không gặp đƣợc vợ, Bác tỏ ý không vui, Ngƣời nói: - “Bác cử chú đi công tác là để cho cô chú gặp nhau. Đã tới đó mà không vào thăm và động viên thím ấy, chú làm nhƣ thế là không đƣợc!”.



