Chú Lường Văn Dũng. Khúc tráng ca tuổi hai mươi nơi biên giới Đông Bắc
Chú Lường Văn Dũng. Khúc tráng ca tuổi hai mươi nơi biên giới Đông Bắc
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ thân mến,
Đã bao giờ các bạn tự hỏi, điều gì đứng sau những buổi tối xóm làng yên ả, những ánh điện rực sáng và tiếng cười trẻ thơ rộn ràng ở xóm Trung Tằm quê mình? Đó chẳng phải là một món quà ngẫu nhiên của số phận. Nó được đánh đổi bằng cả một thời thanh niên chịu thương chịu khó, bằng những tháng ngày chịu rét, chịu pháo của một thế hệ đi trước.
Hôm nay, trên cương vị là Bí thư Đoàn, tôi muốn mang đến cho các bạn một câu chuyện sống động như thế, về một người chú, một người cựu binh dạn dày sương gió đang sống bình dị giữa chúng ta: Chú Lường Văn Dũng.
Khúc tráng ca tuổi hai mươi nơi biên giới Đông Bắc
Chú Lường Văn Dũng sinh năm 1960. Khi chú vừa chạm ngõ đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất với bao dự định, hoài bão lập thân lập nghiệp, thì đất nước lại đứng trước những thử thách mới ở vùng biên cương phía Bắc. Năm 1980, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ xóm Trung Tằm năm ấy đã gác lại gian nhà tranh khói bếp, khoác ba lô lên đường tòng quân.
Suốt bốn năm ròng rã từ năm 1980 đến năm 1984, chú chiến đấu và rèn luyện trong hàng ngũ của đơn vị D1 - F536 - QK3 (Tiểu đoàn 1 - Sư đoàn 536 - Quân khu 3).
Các bạn thân mến, lật lại lịch sử những năm đầu thập niên 80 mới thấy hết sự cam go. Sư đoàn 536 thuộc Quân khu 3 là đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ, xây dựng công sự và phòng thủ trên những cao điểm hiểm trở hướng biên giới Đông Bắc. Bốn năm quân ngũ của chú Dũng chính là bốn năm thanh xuân đối mặt với gian khổ tột cùng: cái rét thấu xương muối của vùng núi đá, những đêm dài thức trắng bám công sự giữ đất, và cả những nguy hiểm rình rập nơi trận địa tiền tiêu.
"Đóa hoa thời lửa" của chú Dũng không nở rộ ở những nơi phồn hoa đô hội, mà kiên cường cắm rễ vào lòng đất mẹ biên thùy, được tưới mát bằng mồ hôi và lòng quả cảm sắt đá của người chiến sĩ Quân khu 3.
Người cựu binh nhóm lửa giữ đời thường xóm nhỏ
Năm 1984, hoàn thành nghĩa vụ cao cả, chú Dũng trở về mảnh đất Quy Đức, Phú Thọ. Trút bỏ bộ quân phục mang đầy bụi đường chiến trận, chú lại bắt đầu một hành trình mới dài không kém phần gian nan: hành trình kiến thiết cuộc sống thời bình và dựng xây quê hương.
Mấy chục năm qua đi, xóm Trung Tằm nay đã thay da đổi thịt với những con đường bê tông bằng phẳng, và trong dòng chảy phát triển ấy luôn có một phần đóng góp lặng lẽ của chú. Người dân nơi đây quý mến chú bởi hình ảnh một người công dân gương mẫu:
Hành động thay lời nói: Chú Dũng không thích kể lể về công lao cũ. Trong mọi phong trào tại địa phương, từ việc chung tay xây dựng nông thôn mới, hiến đất mở đường cho đến dọn dẹp vệ sinh đường làng ngõ xóm, chú luôn là người có mặt sớm nhất và làm việc miệt mài nhất với tác phong nhanh nhẹn của người lính năm xưa.
Lối sống nghĩa tình, mộc mạc: Chú sống giản dị, chân thành với lối xóm, luôn sẵn lòng giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn xung quanh mình. Sự kỷ luật và nghiêm túc của một người lính nay được chuyển hóa thành nếp sống văn minh, làm chỗ dựa tinh thần và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến!
Câu chuyện của chú Lường Văn Dũng là minh chứng sống động rằng: anh hùng không phải là điều gì đó quá xa vời, nó nằm ở việc biết dâng hiến khi Tổ quốc cần và sống một cuộc đời tử tế, trách nhiệm khi trở về.
Thế hệ thanh niên chúng ta hôm nay, những người đang được sống dưới bầu trời hòa bình, hãy lấy ngọn lửa kiên trung của chú Dũng làm cái đích để tự soi rọi lại mình. Đừng để thanh xuân của mình trôi qua một cách hoài phí. Hãy sống có trách nhiệm hơn, học tập và lao động hết mình để viết tiếp những trang sử thật đẹp cho tuổi trẻ Quy Đức thân yêu!
Đoàn thanh niên xã Quy Đức tự hào và quyết tâm tiếp bước tinh thần người lính năm xưa!



