Chú Năm Đước: Ký Ức Đứt Gãy Và Lời Thề Bất Tử Ven Sông
Chú Năm Đước: Ký Ức Đứt Gãy Và Lời Thề Bất Tử Ven Sông
Ven những con kênh rạch chằng chịt của Kiên Giang, người ta vẫn truyền tai nhau câu chuyện về chú Năm Đước – một người cựu binh già không còn nhớ nổi tên thật và quê quán của mình sau một chấn thương sọ não do bom dội.
Người ta tìm thấy chú nằm thoi thóp dưới gốc đước sau một trận càn, thẻ bài đã mất. Khi tỉnh lại, chú quên hết mọi thứ về bản thân, nhưng lại nhớ như in tên của từng người đồng đội trong tiểu đội đã hy sinh, nhớ rành rọt từng giai điệu của tiếng kèn xung trận. Xóm làng cưu mang chú, gọi chú là Năm Đước. Dù trí nhớ bị tước đoạt, nhưng thẳm sâu trong tiềm thức, lòng yêu nước của chú chưa bao giờ bị xóa nhòa. Cứ mỗi dịp tháng 7 tri ân, người cựu binh râu tóc bạc phơ ấy lại lững thững ra mé sông, ném những nhành hoa mười giờ xuống dòng nước đỏ nặng phù sa, miệng lẩm nhẩm gọi tên đồng đội. Với chú, quê hương giờ đây chính là nơi đồng chí của mình đang yên nghỉ.


