CHÚ NĂM HÙNG – NGƯỜI LÍNH QUÂN Y GIỮA MƯA BOM LỬA ĐẠN VÀ KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ MỜ
CHÚ NĂM HÙNG – NGƯỜI LÍNH QUÂN Y GIỮA MƯA BOM LỬA ĐẠN VÀ KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ MỜ
Chân dung người con Ngãi Tứ – Phường Cái Vồn, Vĩnh Long đã đi qua cuộc chiến bằng đôi tay cứu người và trái tim chan chứa nghĩa tình
Tôi lớn lên ở vùng quê Ngãi Tứ, nơi giờ đã thuộc Phường Cái Vồn, thị xã Bình Minh – một vùng đất cồn phù sa trù phú, quanh năm cây trái sum sê, con người hiền hòa như nước sông Hậu. Gần nhà tôi có một người chú mà tôi luôn kính trọng nhất – Chú Năm Hùng, tên thật là Nguyễn Thanh Hùng, năm nay 63 tuổi. Nhìn vẻ ngoài hiền lành, bình dị của chú hôm nay, ít ai biết rằng chú từng đi qua những năm tháng sinh tử ở chiến trường Campuchia, thực hiện nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng mà đầy gian khổ.
🌾 Tuổi thơ mồ côi và ngày lên đường nhập ngũ
Chú sinh ra trong một gia đình nghèo có năm chị em – một gái, bốn trai. Chú là người con trai thứ ba, sau chú còn hai em trai nhỏ. Mẹ mất khi chú mới tám tuổi, cha một mình tảo tần nuôi đàn con. Những buổi chiều nhìn mấy anh em chú lom khom cắt cỏ, lượm củi sau vườn, ai trong xóm cũng thương cho phận mồ côi sớm.
Năm chú nhập ngũ, người cháu gái ruột của chú vẫn còn trong bụng mẹ. Khi cháu được bốn tuổi, gia đình gửi cho chú một tấm ảnh nhỏ – tấm ảnh mà chú luôn cất trong túi áo, như một góc quê hương mang theo nơi chiến trường xa lạ. “Để chú coi mà nhớ quê… cũng để ráng sống mà trở về”, chú kể, mắt nhìn xa xăm.
🔥 Những ngày ở chiến trường Campuchia – giữa ranh giới của sự sống và cái chết
Chú Năm Hùng thuộc lực lượng quân y, chuyên băng bó, cứu chữa thương binh. Nghe chú kể mới thấy hết sự khốc liệt của chiến tranh:
– “Hồi đó gian khổ lắm con ơi, thiếu thốn đủ điều, sống chết thì kề bên.”
Có những buổi chiều đồng đội còn chia tay nhau, hẹn sáng hôm sau được nghỉ phép về thăm gia đình thì… tối lại bị địch đánh bom. Người sống người mất chỉ cách nhau một nhịp thở. Nhiều anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Có những lần đơn vị bị giạt càng quét, thương binh nằm la liệt. Chú phải cắt bỏ tay chân cho đồng đội bị dập nát, rồi chính chú là người đem phần cơ thể của họ ra bìa rừng chôn.
– “Tui không sợ, nhưng tui đau… đau lắm, vì thấy anh em mất mát mà bất lực”, chú khẽ nói.
Những đêm dài túc trực, bên cạnh là thương binh mất máu nhiều, môi khô, cổ khát nhưng không được uống nước vì sợ loãng máu, nguy hiểm tính mạng. Chú chỉ dám dùng khăn ẩm lau lên môi họ, cho đỡ nứt nẻ, đỡ cồn cào.
Đó là những ký ức mà chú bảo “không bao giờ quên được”.
🌧 Can đảm giữa mưa bom, lửa đạn
Dù trước mắt luôn là cái chết rình rập, dù thiếu ăn, thiếu ngủ, thiếu thuốc men, chú và đồng đội vẫn kiên cường vượt qua từng ngày.
– “Mỗi ngày thức dậy, là mừng vì mình còn sống để cứu thêm được đồng đội nào hay đồng đội nấy.”
Những năm tháng ấy đã rèn trong chú bản lĩnh thép, tinh thần hy sinh – phẩm chất cao quý nhất của người lính Cụ Hồ.
🌿 Ngày trở về – sống trọn nghĩa tình với quê hương
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quốc tế và xuất ngũ, chú trở về quê nhà và tham gia công tác Xã đoàn Ngãi Tứ đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Chú hòa vào phong trào thanh niên địa phương, sống gương mẫu, gần gũi, tận tụy.
Nhưng rồi chú chọn trở về với mảnh vườn sau nhà – nơi có tiếng chim, tiếng gió và những hàng cây trái mà chú nâng niu từng chút. Từ một người lính từng đi qua chiến trường đầy máu lửa, chú trở thành người nông dân hiền hậu, trọng nghĩa trọng tình của vùng cồn Ngãi Tứ.
❤️ Một đời người – một tấm gương đẹp
Cuộc đời chú Năm Hùng là một câu chuyện đẹp về:
– lòng can đảm giữa chiến tranh,
– tình người giữa gian khó,
– ý chí của người lính Cụ Hồ,
– và tình yêu quê hương từ thuở chào đời đến khi bạc mái đầu.
Nhìn chú hôm nay – dáng người gầy, nụ cười hiền, đôi mắt đã hằn dấu thời gian – tôi luôn thấy ở đó hình ảnh của một thời thanh xuân không bao giờ phai nhạt.
Một người lính đã chiến đấu bằng trái tim, và sống trọn đời bằng nghĩa tình.



