“CHÚ NGÃ CÓ ĐAU KHÔNG?”
Có những câu nói của Bác Hồ rất ngắn. Nhưng chỉ vài chữ thôi cũng đủ khiến người nghe cảm nhận được sự quan tâm và tình thương của Người. “Chú ngã có đau không?” Đó là câu hỏi Bác từng hỏi một người chiến sĩ bảo vệ mình trong một đêm mùa đông ở Việt Bắc.

Đầu năm 1954, trời Việt Bắc vẫn rất rét.
Bác Hồ thường làm việc rất khuya.
Một đêm, một đồng chí bảo vệ đang làm nhiệm vụ thì không may bị thụt chân xuống một chiếc hố tránh máy bay.
Anh cố gắng tìm cách trèo lên.
Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng Bác hỏi:
— Chú nào ngã đấy?
Bác bước đến gần.
Thấy đồng chí bảo vệ đang ở dưới hố, Bác lập tức cúi xuống, luồn tay vào hai nách và kéo người chiến sĩ lên.
Vừa kéo, Bác vừa hỏi:
— Chú ngã có đau không?
Sau khi đưa được đồng chí ấy lên, Bác còn sờ khắp người, kiểm tra tay chân xem có bị thương ở đâu không.
Bác nói:
— Chú ngã thế đau lắm.
Rồi Bác bảo người chiến sĩ ngồi xuống, xoa bóp chân cho đỡ đau.
Người chiến sĩ vội nói:
— Thưa Bác, cháu không việc gì ạ.
Bác cười hiền hậu rồi căn dặn:
— Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận.
Chỉ một câu nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng chứa đầy tình thương.
Bác là người đứng đầu đất nước, nhưng khi thấy một chiến sĩ bị ngã, Người không đứng từ xa hỏi han.
Bác tự mình đến, kéo người chiến sĩ lên và kiểm tra xem anh có bị thương không.
Sự quan tâm của Bác không phải là những lời nói lớn lao.
Nó nằm trong những hành động rất nhỏ.
Quan tâm đến người khác không nhất thiết phải bằng những việc lớn.
Đôi khi chỉ cần hỏi:
“Bạn có đau không?”
“Bạn có mệt không?”
“Bạn có cần giúp gì không?”
Những câu hỏi giản dị ấy có thể khiến người khác cảm thấy mình được yêu thương và trân trọng.
Nguồn: Cổng thông tin về Chủ tịch Hồ Chí Minh, bài Bài học lãnh đạo quản lý từ cách ứng xử của Bác Hồ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



