Chú ngã có đau không?
Vào đầu năm 1954, tiết trời đã sang xuân, nhƣng ở Việt Bắc vẫn còn rét. Gió bắc thổi mạnh, mƣa phùn lâm râm gây nên cái lạnh buốt, Bác vẫn làm việc rất khuya. Bác khoác chiếc áo bông đã cũ, miệng ngậm điếu thuốc lá thỉnh thoảng lại hồng lên, tiếng máy chữ lách tách, lách tách đều đều… Trời lạnh, nhƣng đƣợc đứng gác bên Bác, tôi thấy lòng mình nhƣ đƣợc sƣởi ấm lên. Tôi nhẹ bƣớc chân đi vòng quanh lán. Một lần vừa đi vừa nghĩ, tôi bị thụt chân xuống một cái hố tránh máy bay. Tôi đang tìm cách để lên khỏi hố, chợt nghe có tiếng bƣớc chân đi về phía mình. Có tiếng hỏi: - Chú nào ngã đấy? Chƣa kịp nhận ra ai, thì tôi đã thấy hai tay Bác luồn vào hai nách, chòm râu của Bác chạm vào má tôi. Tôi cố trấn tĩnh lại để nói một lời thì giật mình khi thấy Bác không có áo khoác bông, Bác đi tất, một chân có guốc, một chân không, nƣớc mắt tôi trào ra. Vừa kéo, Bác vừa hỏi: - Chú ngã có đau không? Bác sờ khắp ngƣời tôi, nắn chân nắn tay tôi. Rồi Bác nói: - Chú ngã thế đau lắm. Chú cứ ngồi xuống đây bóp chân cho đỡ đau. Ngồi xuống! Ngồi xuống! Tôi bàng hoàng cả ngƣời, không tin ở tai mình nữa. Có thật là Bác nói nhƣ vậy không! Bác ơi! Bác thƣơng chúng cháu quá! Tôi trả lời Bác: - Thƣa Bác, cháu không việc gì ạ. Rồi tôi cố gắng bƣớc đi để Bác yên lòng. Bác cƣời hiền hậu và căn dặn: “Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”. Rồi Bác quay vào. Tôi đứng nhìn theo Bác cho đến lúc lại nghe tiếng máy chữ của Bác kêu lên lách tách, đều đều trên nhà sàn giữa đêm Việt Bắc.



