Cựu Thanh niên xung phong

CHÚ NGÔ THANH RĂNG CHUYỆN NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG NĂM ẤY

Ninh Bình06/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHÚ NGÔ THANH RĂNG CHUYỆN NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG NĂM ẤY – KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của quê hương An Giang, có những con người bình dị mà cuộc đời lại gắn liền với những năm tháng không thể nào quên – những năm tháng “hoa lửa”. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng và khát vọng cống hiến, để rồi khi trở về, chỉ kể lại bằng những câu chuyện mộc mạc nhưng thấm đẫm nghĩa tình. Chú Ngô Thanh Răng, quê xã Tân Trung, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang – một cựu thanh niên xung phong – là một trong những con người như thế.

Sinh ra và lớn lên trên vùng đất cù lao hiền hòa, nơi những con sông chở nặng phù sa, tuổi trẻ của chú Răng gắn với ruộng đồng, với những buổi chiều lộng gió bên bờ kênh. Nhưng khi Tổ quốc cần, chú đã không ngần ngại khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia – nơi mà từng tấc đất đều in dấu bom đạn và thử thách lòng người.

Những năm tháng ở chiến trường biên giới Campuchia là chuỗi ngày gian khổ mà chú Răng và đồng đội không bao giờ quên. Đó là những hành trình mở đường giữa rừng sâu, là những đêm hành quân trong mưa rừng xối xả, là những lần đối mặt với hiểm nguy cận kề. Không chỉ làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông, tiếp tế hậu cần, lực lượng thanh niên xung phong còn trực tiếp đối mặt với bom mìn, góp phần giữ vững tuyến đường huyết mạch phục vụ chiến đấu và giúp nhân dân nước bạn ổn định cuộc sống sau chiến tranh.

Trong ký ức của chú, có những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi đất bạn. Có những bữa cơm vội vàng giữa rừng sâu, có những lần chia nhau từng ngụm nước trong cái nắng cháy da. Nhưng vượt lên trên tất cả là tinh thần đoàn kết, là niềm tin son sắt vào nhiệm vụ quốc tế cao cả – giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, xây dựng lại cuộc sống bình yên.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, chú Ngô Thanh Răng trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động bình dị như bao người dân khác. Không ồn ào, không kể công, chú sống lặng lẽ, gìn giữ ký ức về một thời tuổi trẻ đã hiến dâng cho đất nước.

Qua lời giới thiệu, chúng tôi có dịp đến thăm chú và một số đồng đội cũ. Trong căn nhà đơn sơ, câu chuyện về những năm tháng chiến trường lại được nhắc lại, không phải bằng sự bi lụy mà bằng niềm tự hào sâu sắc. Ánh mắt chú sáng lên khi nhắc đến đồng đội, đến những chặng đường đã qua – như thể thời gian chưa từng làm phai mờ ký ức ấy.

Cuộc gặp gỡ không chỉ là dịp để lắng nghe những câu chuyện lịch sử sống động, mà còn là cơ hội để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước. Đó cũng là lúc truyền thống “uống nước nhớ nguồn” được thể hiện bằng những hành động cụ thể, thiết thực – thăm hỏi, tri ân và chăm lo cho các cô chú cựu thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh An Giang.

Câu chuyện của chú Ngô Thanh Răng không phải là câu chuyện của riêng một người, mà là hình ảnh đại diện cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ lịch sử đặc biệt – dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh. Những con người ấy đã viết nên những trang sử thầm lặng nhưng vô cùng rực rỡ.

Hôm nay, giữa nhịp sống hiện đại, những ký ức “thời hoa lửa” ấy vẫn âm thầm lan tỏa, nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm, về lòng biết ơn và về lý tưởng sống cao đẹp. Để rồi, từ những câu chuyện như của chú Ngô Thanh Răng, ngọn lửa truyền thống sẽ tiếp tục được giữ gìn và thắp sáng mãi trên quê hương An Giang giàu nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn