CHÚ NGUYỄN DUY BÌNH – NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG THẦM LẶNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
CHÚ NGUYỄN DUY BÌNH – NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG THẦM LẶNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
---------------
Trong ký ức của nhiều thế hệ người dân An Giang, những năm tháng “hoa lửa” không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần dấn thân. Giữa những con người bình dị ấy, câu chuyện về chú Nguyễn Duy Bình – một cựu thanh niên xung phong quê ở ấp Mỹ Hóa 2, xã Tân Hòa, huyện Phú Tân – vẫn được nhắc lại với niềm trân trọng sâu sắc.
Sinh năm 1957 trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của chú Bình gắn liền với ruộng đồng, con nước và những mùa lũ đặc trưng của vùng đất An Giang. Lớn lên trong bối cảnh đất nước còn nhiều biến động, chú sớm ý thức được trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc.
Khi vừa tròn đôi mươi, theo tiếng gọi thiêng liêng, chú tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, nhận nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia – nơi mà mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy.
Nhiệm vụ của chú Bình và đồng đội là mở đường, sửa đường, đảm bảo tuyến hành quân cho bộ đội ta. Công việc tưởng chừng thầm lặng ấy lại chính là huyết mạch của chiến trường.
Giữa rừng sâu Campuchia, những con đường bị cày xới bởi bom đạn, mìn và địa hình hiểm trở. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm tranh thủ san lấp hố bom, phát quang cây cối, dựng lại những đoạn đường bị phá hủy.
Chú Bình từng kể lại:
“Có những đêm anh em vừa làm vừa nghe tiếng bom nổ vọng lại, đất rung chuyển. Nhưng không ai bỏ vị trí, vì đường thông thì bộ đội mới kịp hành quân.”
Không ít lần, chú và đồng đội phải đối diện với bom chưa nổ, mìn gài dọc tuyến. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng tính mạng. Nhưng với tinh thần “quyết tử cho tuyến đường thông suốt”, họ vẫn kiên cường bám trụ.
Giữa chiến trường khắc nghiệt, thứ giúp chú Bình và đồng đội vượt qua tất cả chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt, cùng nhau vượt qua sốt rét rừng, thiếu thốn và hiểm nguy. Có lần, trong một trận bom bất ngờ, một đồng đội bị thương nặng. Bất chấp nguy hiểm, chú Bình cùng vài người khác lao ra cứu, đưa đồng đội về nơi an toàn. Với chú, “giữ được anh em là giữ được sức mạnh của đơn vị”.
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế cao cả tại Campuchia, chú Nguyễn Duy Bình trở về quê hương An Giang. Dù mang theo những di chứng của chiến tranh, chú vẫn tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng.
Ở ấp Mỹ Hóa 2 hôm nay, chú là một trong những nhân chứng sống, thường xuyên kể lại cho con cháu nghe về một thời tuổi trẻ “cháy hết mình” vì đất nước.
Câu chuyện của chú Nguyễn Duy Bình là lát cắt chân thực về lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam – những con người không trực tiếp cầm súng nhưng lại góp phần quyết định vào thắng lợi chung bằng sự hy sinh thầm lặng.
Những con đường nơi chiến trường Campuchia năm xưa có thể đã bị thời gian phủ mờ, nhưng dấu chân của những người như chú Bình vẫn còn đó – trong ký ức, trong lịch sử, và trong lòng mỗi người dân An Giang.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng tinh thần của những thanh niên xung phong như chú Nguyễn Duy Bình vẫn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay. Đó là bài học về lòng yêu nước,


