Cựu Thanh niên xung phong

CHÚ NGUYỄN TUẤN KIỆT – DẤU CHÂN NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG GIỮA THỜI HẬU CHIẾN

Sau ngày đất nước thống nhất, khi nhiều người bắt đầu trở về với cuộc sống đời thường thì cũng là lúc hàng ngàn thanh niên Việt Nam tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ nơi biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế. Trong dòng người đầy nhiệt huyết ấy, chú Nguyễn Tuấn Kiệt, hay còn gọi là Tư Kiệt, sinh năm 1957 tại khóm Tân Bình, phường Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, đã dành cả tuổi trẻ để góp sức cho Tổ quốc bằng những công việc thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa.

Vĩnh Long07/06/2026BCH LCĐ Khoa Khoa học và sức khỏe - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gặp chú Kiệt hôm nay, ít ai nghĩ rằng người đàn ông với dáng vẻ giản dị, giọng nói điềm đạm ấy từng trải qua những năm tháng đầy gian khó nơi chiến trường biên giới Tây Nam và đất bạn Campuchia.

Trước khi tham gia lực lượng thanh niên xung phong, chú từng là Bí thư Đoàn xã Tân Hòa Bắc. Nhắc về tuổi trẻ của mình, chú nhớ lại thời điểm phong trào Đoàn ở địa phương phát triển rất mạnh. Thanh niên khi ấy sống với lý tưởng và khát vọng cống hiến.

“Nước nhà cần thì thanh niên phải đi,” chú nói ngắn gọn nhưng đầy chắc chắn.

Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam diễn biến phức tạp, chú Nguyễn Tuấn Kiệt cùng nhiều thanh niên xung phong rời quê hương lên đường thực hiện nhiệm vụ tại khu vực Hồng Ngự.

Sau khoảng ba tháng công tác nơi tuyến đầu, đến năm 1980, chú tiếp tục tham gia nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, làm việc ở khu vực cảng Công Sơm.

Những năm tháng ấy là quãng thời gian mà chú Kiệt không thể nào quên.

Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng công việc của lực lượng thanh niên xung phong vô cùng nặng nhọc. Ban ngày, anh em đào công sự, làm giao thông hào giữa cái nắng khắc nghiệt. Đêm xuống lại tiếp tục tải đạn, vác cây chàm để gia cố hầm trú ẩn.

Có những hôm công việc kéo dài đến tận sáng mới được trở về nghỉ ngơi.

Điều kiện sinh hoạt thời điểm đó vô cùng thiếu thốn. Anh em thường xuyên phải lội suối, băng rừng, sống trong cảnh thiếu lương thực và thuốc men. Có lúc cả đơn vị chỉ được cấp lương khô để cầm cự qua ngày.

“Nhiều khi thiếu cả muối để ăn,” chú Kiệt nhớ lại.

Năm 1980, khi chỉ mới 24 tuổi, chú được giao nhiệm vụ Tiểu đoàn trưởng. Đó là trọng trách lớn đối với một thanh niên còn rất trẻ giữa hoàn cảnh chiến trường nhiều khó khăn.

Ngoài công việc xây dựng công sự và vận chuyển lương thực, chú Kiệt còn tham gia hỗ trợ tại các trạm điều trị thương binh. Sau mỗi chuyến máy bay đưa thương binh từ Phnôm Pênh trở về, chú cùng đồng đội trực tiếp bồng bế từng người đưa vào nơi điều trị.

Có những người bị thương rất nặng, khiến những thanh niên trẻ như chú không khỏi xót xa.

Không chỉ vậy, chú còn từng tham gia vận chuyển hài cốt liệt sĩ — một nhiệm vụ đầy lặng lẽ nhưng chất chứa nhiều cảm xúc đau thương của những người đi qua chiến tranh.

Dẫu vậy, theo chú Kiệt, điều giúp anh em vượt qua tất cả chính là tình đồng đội.

“Anh em lúc đó sống tình cảm lắm, luôn động viên và giúp đỡ nhau. Chính điều đó giúp tụi tôi vượt qua những tháng ngày gian khổ,” chú chia sẻ.

Đầu năm 1982, chú Nguyễn Tuấn Kiệt là một trong những người cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ trở về nước sau khi bàn giao cơ sở vật chất tại Campuchia.

Chiến tranh và những năm tháng thanh niên xung phong đã lùi xa, nhưng tinh thần cống hiến của người lính năm xưa vẫn còn nguyên vẹn. Hiện nay, chú đang giữ vai trò Phó Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên Xung phong tỉnh Vĩnh Long, tiếp tục tham gia các hoạt động vì cộng đồng và chăm lo cho hội viên.

Câu chuyện của chú Nguyễn Tuấn Kiệt là minh chứng cho tinh thần xung kích, trách nhiệm và những hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong Việt Nam trong giai đoạn hậu chiến.

Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp tục góp sức dựng xây quê hương bằng chính nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn