CHÚ NGUYỄN TUẤN KIỆT – NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG THẦM LẶNG GIỮA THỜI HẬU CHIẾN
rong những năm tháng đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, hàng ngàn thanh niên Việt Nam tiếp tục lên đường thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế. Trong số đó, chú Nguyễn Tuấn Kiệt (còn gọi là Tư Kiệt), sinh năm 1957, quê tại khóm Tân Bình, phường Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, là một tấm gương tiêu biểu của lực lượng thanh niên xung phong thời hậu chiến.
Trước khi tham gia lực lượng thanh niên xung phong, chú Nguyễn Tuấn Kiệt từng tích cực hoạt động công tác Đoàn tại địa phương và giữ chức Bí thư Đoàn xã Tân Hòa Bắc. Theo chú, thời điểm ấy phong trào thanh niên diễn ra rất sôi nổi, tinh thần cống hiến và lòng yêu nước luôn thôi thúc tuổi trẻ lên đường làm nhiệm vụ.
Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam diễn biến phức tạp, chú Kiệt cùng nhiều thanh niên xung phong lên đường bảo vệ biên giới tại khu vực Hồng Ngự. Sau khoảng ba tháng phục vụ, đến năm 1980, chú tiếp tục tham gia nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, công tác tại khu vực cảng Công Sơm.
Dù không trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường, nhưng công việc của chú và đồng đội vô cùng gian khổ. Ban ngày, lực lượng thanh niên xung phong đào công sự, làm giao thông hào; ban đêm tiếp tục vận chuyển đạn dược, vác cây chàm để gia cố hầm trú ẩn. Có những hôm làm việc xuyên đêm đến sáng mới trở về đơn vị.
Điều kiện sinh hoạt thời điểm đó thiếu thốn trăm bề. Các chiến sĩ thường xuyên phải lội suối, băng rừng, đối mặt với tình trạng thiếu lương thực và vật dụng thiết yếu. Có giai đoạn đơn vị chỉ được cấp lương khô để cầm cự, thậm chí thiếu cả muối trong bữa ăn hằng ngày.
Năm 1980, khi mới 24 tuổi, chú Nguyễn Tuấn Kiệt được giao giữ chức vụ Tiểu đoàn trưởng. Đây là nhiệm vụ đầy trách nhiệm đối với một thanh niên còn rất trẻ trong bối cảnh chiến trường nhiều khó khăn.
Ngoài nhiệm vụ vận chuyển lương thực và xây dựng công sự, chú Kiệt còn tham gia hỗ trợ tại các trạm điều trị thương binh. Sau mỗi chuyến máy bay đưa thương binh từ Phnôm Pênh về, chú cùng đồng đội trực tiếp đưa các thương binh vào giường bệnh chăm sóc.
Đặc biệt, chú cũng từng tham gia vận chuyển hài cốt liệt sĩ — một nhiệm vụ đầy xúc động và ám ảnh đối với những người thanh niên xung phong năm ấy.
Dẫu đối mặt với nhiều hiểm nguy và thiếu thốn, nhưng theo chú Kiệt, điều giúp anh em vượt qua tất cả chính là tình đồng đội và tinh thần đoàn kết.
“Lúc đó ai cũng còn trẻ nhưng luôn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Dù cực khổ nhưng anh em vẫn sống rất tình cảm và lạc quan,” chú chia sẻ.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế và trở về nước vào đầu năm 1982, chú Nguyễn Tuấn Kiệt tiếp tục tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương.
Hiện nay, chú đang giữ vai trò Phó Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên Xung phong tỉnh Vĩnh Long, tiếp tục đồng hành cùng các hoạt động nghĩa tình dành cho cựu thanh niên xung phong và cộng đồng.
Câu chuyện của chú Nguyễn Tuấn Kiệt là minh chứng rõ nét cho tinh thần xung kích, trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong Việt Nam trong thời kỳ hậu chiến.
Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp mà cha anh đã đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả sự hy sinh để dựng xây đất nước hòa bình, phát triển như hôm nay.



