Chú Nguyễn Văn Tấn – ký ức còn lại sau những năm tháng không quên

Giữa cuộc sống yên bình và nhịp sinh hoạt đời thường, chú Nguyễn Văn Tấn, ngụ ấp Hoà Hợp, xã Hoà Hội, là thương binh 34% – sống giản dị như bao người dân quê khác. Ít ai biết rằng, phía sau dáng vẻ mộc mạc ấy là cả một quãng đời tuổi trẻ gắn liền với chiến tranh, gian khổ và những ký ức không thể nào quên.
Chú Tấn tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ. Tháng 10 năm 1967, lúc ấy chú mới 17 tuổi, nhỏ con, gầy gò, còn chưa được tin tưởng giao nhiệm vụ chiến đấu. Những ngày đầu, chú làm giao liên, đưa thư, dẫn đường, băng rừng, lội suối, đi hoàn toàn bằng đôi chân, men theo những lối mòn quen thuộc của người dân địa phương. Công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy, bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.
Đến năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, chú chính thức tham gia chiến đấu trong đội du kích địa phương, cùng anh em bám trụ địa bàn, đánh địch theo cách đánh du kích, vừa chiến đấu, vừa bảo toàn lực lượng. Chú kể rằng, du kích khi ấy ít người, vũ khí thô sơ, phải dựa vào địa hình, vào sự gan dạ và tinh thần đoàn kết để tồn tại giữa những đợt càn quét dày đặc của địch.
Những năm tháng ấy, điều chú nhớ rõ nhất không phải là tên trận đánh hay con số thương vong, mà là sự gian khổ: đói triền miên, có lúc chỉ ăn gạo rang, củ mì; là những ngày phải nằm rình trong đồng tranh, trong rừng sâu, tránh máy bay, tránh bom đạn của địch. Nhưng giữa cái thiếu thốn và hiểm nguy ấy, tình đồng đội lại trở thành chỗ dựa lớn nhất. Anh em động viên nhau: “Đời người ai cũng chỉ chết một lần, đừng sợ”, để rồi lại tiếp tục bám trụ, tiếp tục chiến đấu.
Trong một trận phục kích ác liệt tại khu vực chợ Hoà Bình – Phước Tân, chú Tấn bị thương. Đó là trận đánh lớn, có sự phối hợp giữa du kích địa phương và bộ đội chủ lực. Khi địch phản kích dữ dội, bom đạn nổ sát bên, chú bị thương trong lúc đang chiến đấu. May mắn nhờ địa hình đồng tranh che chắn, chú giữ được mạng sống. Bị thương nhưng chú vẫn cố gắng bám đơn vị, sau đó được đồng đội đưa về điều trị. Với chú, đó là ký ức vừa đau đớn, vừa ám ảnh, nhưng cũng là minh chứng cho sự kiên cường của người lính năm xưa.
Sau một thời gian, chú trở về địa phương, tiếp tục lao động, sản xuất như bao người dân khác. Tuy nhiên, khi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, chú lại tiếp tục tham gia lực lượng du kích, một lần nữa gác lại cuộc sống gia đình để bảo vệ quê hương. Với chú, việc cầm súng khi Tổ quốc cần không phải là lựa chọn, mà là trách nhiệm của mỗi thanh niên.
Nhìn lại chặng đường đã qua, chú Tấn không nghĩ mình là người có công. Chú chỉ nói đơn giản rằng, ngày ấy thanh niên ra trận vì trách nhiệm với quê hương, với gia đình, bởi “đâu cần thì thanh niên có, đâu khó thì phải có thanh niên”. Những hy sinh, mất mát của thế hệ đi trước, theo chú, chính là để thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hoà bình.
Gửi gắm đến thế hệ trẻ, chú mong các bạn trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, giữ gìn danh dự bản thân và gia đình, bởi cuộc sống hôm nay đã được đánh đổi bằng xương máu của biết bao người. Với chú, chỉ cần thế hệ sau hiểu và nhớ, những năm tháng hoa lửa ấy đã không trôi qua vô nghĩa.



