Cựu Thanh niên xung phong

CHÚ PHẠM VĂN LƯNG – BẢN LĨNH NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG NƠI TUYẾN LỬA

An Giang26/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHÚ PHẠM VĂN LƯNG – BẢN LĨNH NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG NƠI TUYẾN LỬA

Trong những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt, vùng đất An Giang đã sản sinh ra nhiều con người kiên cường, góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương và tiền tuyến. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là chú Phạm Văn Lưng, quê ở ấp Phú Trung, xã Phú Thành – cựu thanh niên xung phong, người đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho những tuyến đường chiến lược.

Sinh ra trong một gia đình nông dân, tuổi thơ của chú Lưng gắn liền với ruộng đồng, với những mùa nước nổi đặc trưng của miền Tây Nam Bộ. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng chan chứa nghĩa tình.

Khi chiến tranh lan rộng, trước tiếng gọi của Tổ quốc, người thanh niên ấy đã không ngần ngại lên đường, gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Từ đó, cuộc đời chú bước sang một trang mới – gian khổ nhưng đầy ý nghĩa.

Trên những tuyến đường chiến trường, chú Phạm Văn Lưng cùng đồng đội đảm nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường, dựng cầu tạm để đảm bảo cho bộ đội hành quân. Công việc nặng nhọc, nguy hiểm, luôn đối mặt với cái chết cận kề.

Những ngày mưa rừng dầm dề, đất bùn lầy lội; những ngày nắng cháy da, hơi nóng hắt lên từ mặt đất; tất cả đều không thể làm chùn bước những người thanh niên xung phong.

Bom đạn luôn rình rập. Có khi vừa lấp xong một hố bom, chỉ ít phút sau lại bị đánh phá trở lại. Nhưng chú Lưng và đồng đội vẫn kiên trì bám trụ, bởi họ hiểu rằng:

“Đường còn thông thì bộ đội còn tiến.”

Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, chú đã trở thành biểu tượng của sức chịu đựng và lòng quả cảm – một con người không lùi bước trước bất kỳ thử thách nào.

Qua câu chuyện của chú Phạm Văn Lưng, ta thấy rõ rằng tinh thần của lực lượng Thanh niên xung phong không chỉ là sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, mà còn là ý chí bền bỉ vượt qua gian khổ.

Đó là những con người:

  • Sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì nhiệm vụ chung

  • Kiên cường trước hiểm nguy

  • Không lùi bước dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất

  • Chú Lưng không chỉ làm nhiệm vụ bằng sức lực, mà còn bằng niềm tin và trách nhiệm – những giá trị làm nên bản lĩnh của một thế hệ.

    Sau chiến tranh, chú Phạm Văn Lưng trở về quê hương Phú Thành, tiếp tục cuộc sống lao động bình dị. Dù không còn ở chiến trường, nhưng tinh thần năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong từng việc làm, từng lời nói của chú.

    Với bà con địa phương, chú là người hiền lành, chất phác. Với thế hệ trẻ, chú là một tấm gương sống động về nghị lực và lòng yêu nước.

    Câu chuyện của chú Phạm Văn Lưng không chỉ là ký ức của một thời “hoa lửa”, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay.

    Đó là bài học về:

    • Sự kiên định trước thử thách

  • Tinh thần không lùi bước trước khó khăn

  • Ý chí vươn lên trong mọi hoàn cảnh

  • Trong thời bình, dù không còn bom đạn, nhưng mỗi người trẻ vẫn cần mang trong mình tinh thần ấy để học tập, lao động và xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

    “Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng những con người như chú Phạm Văn Lưng vẫn mãi là biểu tượng đẹp của An Giang – những người đã biến gian khổ thành ý chí, biến hiểm nguy thành động lực để hoàn thành nhiệm vụ.

    Họ chính là những “người mở đường” – không chỉ cho những đoàn quâ

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn