CHÚ PHẠM VĂN RỒI – DẤU CHÂN THẦM LẶNG CỦA NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG AN GIANG

CHÚ PHẠM VĂN RỒI – DẤU CHÂN THẦM LẶNG CỦA NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG AN GIANG
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, vùng đất An Giang đã tiễn đưa biết bao người con ưu tú lên đường làm nhiệm vụ. Họ không chỉ là những người lính cầm súng nơi tuyến đầu, mà còn có những con người thầm lặng góp sức nơi hậu tuyến – lực lượng Thanh niên xung phong. Trong số đó, câu chuyện về chú Phạm Văn Rồi, quê ấp Phú Thượng, xã Phú Thành, là một minh chứng giản dị nhưng đầy xúc động về một thời tuổi trẻ “hoa lửa”.
Sinh ra và lớn lên tại vùng quê thuần nông của An Giang, chú Phạm Văn Rồi gắn bó với ruộng đồng, con nước và những mùa lũ đặc trưng miền Tây. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng đậm nghĩa tình và yên bình.
Thế nhưng, chiến tranh đã làm thay đổi tất cả. Khi Tổ quốc cần, người thanh niên ấy đã không ngần ngại rời mái nhà thân quen, tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo khát vọng được cống hiến cho đất nước.
Trong lực lượng Thanh niên xung phong, chú Rồi đảm nhận nhiều nhiệm vụ khác nhau: mở đường, tải hàng, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho bộ đội hành quân. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng hiểm nguy.
Có những ngày, bom đạn cày xới mặt đất, vừa lấp xong hố bom này lại xuất hiện hố bom khác. Ban ngày phải tránh máy bay địch, ban đêm tranh thủ làm việc dưới ánh đèn leo lét. Mồ hôi hòa lẫn với đất, với bùn, nhưng không ai nản lòng.
Chú Rồi từng nhớ lại:
“Chỉ cần đường thông, xe qua được, bộ đội đi được là tụi tôi vui rồi. Cực mấy cũng chịu được.”
Không ít lần, chú và đồng đội phải đối diện với hiểm nguy cận kề – bom nổ chậm, mảnh đạn, thậm chí cả những trận phục kích bất ngờ. Nhưng chính tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước đã giúp họ vượt qua tất cả.
Giữa những tháng ngày gian khổ, điều quý giá nhất đối với chú Rồi chính là tình đồng đội. Họ sống cùng nhau, chia sẻ từng bữa ăn đạm bạc, từng ngụm nước hiếm hoi, cùng nhau vượt qua bệnh tật và nỗi nhớ nhà.
Có lần, một đồng đội bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, chú Rồi đã cùng anh em nhanh chóng đưa người bị nạn ra khỏi khu vực nguy hiểm, bất chấp nguy cơ bom đạn vẫn còn rình rập. Với họ, “còn người là còn tất cả”.
Sau những năm tháng cống hiến nơi chiến trường, chú Phạm Văn Rồi trở về quê hương ấp Phú Thượng. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, chú vẫn cần cù lao động, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Với bà con lối xóm, chú là người hiền lành, giản dị. Với thế hệ trẻ, chú là một “nhân chứng sống”, luôn sẵn sàng kể lại những câu chuyện của một thời hoa lửa – không phải để tự hào cho riêng mình, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.
Câu chuyện của chú Phạm Văn Rồi là đại diện cho hàng ngàn thanh niên xung phong trên khắp cả nước – những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.
Họ chính là những “người mở đường”, không chỉ trên những tuyến đường chiến trường năm xưa, mà còn mở lối cho thế hệ hôm nay bước tiếp trong hòa bình và phát triển.
“Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng dấu chân của những người như chú Phạm Văn Rồi vẫn còn in đậm trong ký ức quê hương An Giang. Đó là những dấu chân của lòng dũng cảm, của sự hy sinh và của một thế hệ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.


