Chữ “quan liêu” viết như thế nào?
Năm 1952, trong một lần đến thăm lớp “chỉnh huấn” chính trị trung cao cấp, anh em quây quần xung quanh Bác, nghe Bác kể chuyện, dặn dò. Cuối buổi, Bác cầm một cái que nói: - Các chú học đã giỏi, bây giờ Bác đố chữ này xem các chú có biết không nhé! Anh em hƣởng ứng “vâng ạ!”, “vâng ạ!”. Ngƣời nào biết tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Trung Quốc thì “nhẩm” lại kiến thức của mình, ngƣời không biết tiếng nƣớc ngoài thì băn khoăn có chữ gì khó mà lại không đọc đƣợc nhỉ? Bác vẽ một gạch ngang trên mặt đất rồi hỏi: - Chữ gì nào? Tƣởng chữ “phạn”…chữ “cổ đại” nào chứ chữ này ai mà không biết. Cả lớp hò lên: Thƣa Bác, chữ “nhất” ạ. Bác khen: - Giỏi đấy. Rồi Bác lại gạch một gạch nữa dƣới chữ nhất. Chƣa kịp hỏi, anh em đã ồn lên: - Chữ “nhị” ạ. - Bác động viên: - Giỏi lắm… Ngƣời lại gạch thêm một gạch nữa dƣới hai gạch cũ. - Chữ “tam”ạ… Bác cƣời: - Khá lắm Rồi Ngƣời vạch thêm một vạch nữa dƣới chữ “tam”. - Chữ gì nào? “Các vị” đớ ngƣời ra, nhìn vào vạch đầu tiên thì vừa phải, vạch thứ hai dài hơn đã có hơi lệch một chút, vạch thứ ba dài hơn tí nữa cũng không đƣợc “song song” cho lắm, vạch thứ tƣ dài nhất, có vẻ đã “cong” lắm rồi…Tiếng Pháp thì không phải. Tiếng Hán chữ “tứ” viết khác cơ! Bác giục: - Thế nào? Các nhà “mác - xít”? Bác lại cầm que vạch một vạch, rồi hai vạch dọc từ trên xuống dƣới, ban đầu thì thẳng đứng, xuống đến vạch ngang thứ hai đã “queo”, vạch thứ ba thì “quẹo”, vạch bốn nhƣ một con giun, loằng ngoằng nhƣ cái đuôi chuột nhắt… Bác đứng dậy: - Chịu hết à? Có thế mà không đoán ra…Các chú biết cả đấy… Để que xuống đất, Bác nói: - Chủ trƣơng, chính sách, đƣờng lối của Đảng đúng đắn…Đến tỉnh đã hơi cong, đến huyện đã tả hữu, đến xã đã sai lệch. Vì sao? Vì cán bộ không làm đúng, không nắm chắc chủ trƣơng, đƣờng lối, không gần gũi dân, không chịu làm “đầy tớ nhân dân” mà chỉ muốn làm “quan cách mạng”. Cho nên chữ ấy là chữ “quan liêu”. Các chú không học nhƣng biết và vẫn làm. Còn cái các chú học, thì các chú lại ít làm… Học viên cả lớp đứng im, không dám nhìn vào Bác.



