Chủ tịch, Chủ tịch Hồ Chí Minh
Giữa mùa đông giá lạnh của Hà Nội cuối năm 1967, trong căn nhà sàn đơn sơ tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch Hồ Chí Minh đang cùng Bộ Chính trị bàn thảo một quyết định mang tính bước ngoặt của lịch sử dân tộc: Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Với Người, đó không chỉ là một chiến dịch quân sự, mà là sự tích tụ của biết bao dồn nén, là ngọn lửa chí khí được thắp lên để bẻ gẫy ý chí xâm lược của kẻ thù, mở ra con đường đi tới hòa bình, thống nhất.
Lời thề dưới ánh trăng xuân
Dù sức khỏe đã suy giảm do tuổi cao, Bác vẫn dành trọn tâm trí cho miền Nam ruột thịt. Người trực tiếp nghe báo cáo, góp ý từng phương án tác chiến và theo dõi sát sao công tác chuẩn bị.
Đêm Giao thừa Mậu Thân 1968, qua làn sóng Phát thanh Tiếng nói Việt Nam, giọng nói ấm áp, hào hùng của Bác cất lên thơ Xuân 1968—một lời kêu gọi, một mệnh lệnh tiến công đi vào lịch sử:
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà.
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ,
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!"
Lời thơ của Bác vừa cất lên cũng là lúc "ngọn lửa Mậu Thân" bùng cháy đồng loạt khắp các đô thị miền Nam, từ Huế, Đà Nẵng đến Sài Gòn, làm rung chuyển cả chính trường Mỹ và thế giới.



