Khác

Chủ Tịch HỒ CHÍ MINH (1)

Tên khai sinh của bác là Nguyễn Sinh Cung (19/05/1890-02/09/1969), Chủ Tịch HỒ CHÍ MINH hay được các em nhỏ nhắc đến với tên gọi thân thương là Bác Hồ,quê ở Làng Sen,xã Kim Liên,huyện Nam Đàn,tỉnh Nghệ An.Tuy Bác xuất thân từ một gia đình nhà nho nghèo nhưng giàu lòng yêu nước bởi vì cha Bác là Nguyễn Sinh Sắc-Tư tưởng thương dân, lấy dân làm gốc của cụ Sắc đã ảnh hưởng sâu sắc đến Bác và mẹ Bác là cụ Hoàng Thị Loan,bác bị ảnh hưởng những câu hát ru và sự hy sinh của bà nên đã bồi đắp cho Bác mộ

Cần Thơ11/03/2026Dương Ngọc Minh Minh - lớp 10A12 Trường THPT Châu Văn Liêm (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên khai sinh của bác là Nguyễn Sinh Cung (19/05/1890-02/09/1969), Chủ Tịch HỒ CHÍ MINH hay được các em nhỏ nhắc đến với tên gọi thân thương là Bác Hồ,quê ở Làng Sen,xã Kim Liên,huyện Nam Đàn,tỉnh Nghệ An.Tuy Bác xuất thân từ một gia đình nhà nho nghèo nhưng giàu lòng yêu nước bởi vì cha Bác là Nguyễn Sinh Sắc-Tư tưởng thương dân, lấy dân làm gốc của cụ Sắc đã ảnh hưởng sâu sắc đến Bác và mẹ Bác là cụ Hoàng Thị Loan,bác bị ảnh hưởng những câu hát ru và sự hy sinh của bà nên đã bồi đắp cho Bác một tâm hồn nhân hậu và yêu thương nhân dân sâu sắc.Lớn lên trong bối cảnh các cuộc khởi nghĩa của Phan Đình Phùng, Phan Bội Châu đang diễn ra sôi nổi,người từng chứng kiến những thất bại đau đớn của các bậc tiền bối, từ đó nảy sinh những suy nghĩ độc lập về con đường giải phóng dân tộc khác biệt với những người đi trước.

Giai đoạn Bác lớn lên cũng là lúc thực dân Pháp đã hoàn thành việc bình định Việt Nam và bắt đầu chính sách khai thác thuộc địa dã man.Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan và sự thất bại của các bậc tiền bối, Bác lấy danh xưng Nguyễn Tất Thành,quyết định rời bến cảng Nhà Rồng vào năm 1911 để tìm một con đường cứu nước mới. Sau 30 năm bôn ba khắp năm châu bốn biển, trải qua đủ mọi nghề nghiệp gian khổ và tiếp cận với chủ nghĩa Mác - Lênin, Người đã tìm thấy chân lý giải phóng dân tộc gắn liền với cách mạng vô sản.Năm 1930, Người chủ trì Hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, tạo ra bước ngoặt quyết định cho phong trào cách mạng trong nước. Đến năm 1941, Người bí mật vượt biên giới trở về Tổ quốc sau ba thập kỷ xa cách, trực tiếp lãnh đạo nhân dân tại căn cứ địa Pác Bó. Đỉnh cao của sự nghiệp này chính là cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công rực rỡ, dẫn đến giây phút lịch sử ngày 02/09/1945 khi Người đọc bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường Ba Đình, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Những năm tháng sau đó, dù tuổi đã cao, Người vẫn kiên cường chèo lái con thuyền kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, cống hiến trọn vẹn tâm huyết cho mục tiêu thống nhất non sông cho đến tận hơi thở cuối cùng vào năm 1969.Dù cho Bác không còn trên cõi đời này nữa nhưng những tư tưởng,đạo lý vẫn còn hiện hữu trong mỗi người dân Việt Nam,ví dụ điển hình là một hệ thống lý luận toàn diện về giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phóng con người;

"Cũng như sông có nguồn mới có nước, không có nguồn thì sông cạn. Cây phải có gốc, không có gốc thì cây héo. Người cách mạng phải có đạo đức, không có đạo đức thì dù tài giỏi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân." – Hồ Chí Minh.

Thật lòng mà nói,điều khiến chúng ta thấy nghẹn ngào nhất có lẽ là sự hy sinh lặng lẽ sau hai chữ "lãnh tụ". Chúng ta thường nói về những chiến thắng vĩ đại, nhưng ít ai cảm nhận hết nỗi cô đơn và gánh nặng trên đôi vai một người đàn ông nhỏ nhắn đã dành trọn 30 năm bôn ba nơi xứ người. Bác đi không phải để tìm vinh hoa, mà đi vì không chịu nổi cảnh đồng bào mình bị xiềng xích. Có những đêm đông ở nước Pháp, Bác phải dùng một viên gạch nung nóng để chống chọi với cái lạnh, hay những ngày làm phụ bếp, quét dọn cực nhọc... tất cả những gian khổ ấy, Bác đều chấp nhận chỉ để đổi lấy một tia hy vọng cho độc lập dân tộc.Đến khi đã là Chủ tịch nước, cái "ngôi cao" ấy chẳng làm thay đổi được bản chất của một con người bình dị. Bác thương dân theo cách của một người ruột thịt trong nhà. Bác lo từ bát cơm của người nông dân đến cái chữ cho trẻ con vùng cao. Có lần, Bác đi thăm xóm nghèo đúng vào đêm giao thừa, chứng kiến cảnh nhà một chị gánh nước thuê không có nổi một mâm cỗ tất niên, Bác đã khóc. Giọt nước mắt của một vị Chủ tịch dành cho một người dân lao động bình thường chính là minh chứng rõ nhất cho một tâm hồn nhân hậu bao la. Bác chẳng có tài sản gì riêng, không nhà lầu, không xe hơi sang trọng, tài sản lớn nhất Bác để lại chính là niềm tin và tình yêu thương dành cho nhân dân.Thương Bác nhất là những năm tháng cuối đời, khi sức khỏe đã yếu nhưng lòng Bác vẫn đau đáu hướng về miền Nam ruột thịt. Bác mong ngày thống nhất để được vào thăm đồng bào, nhưng ước nguyện ấy chưa kịp thực hiện thì Bác đã ra đi. Sự ra đi của Bác không phải là sự kết thúc, mà nó để lại trong lòng mỗi người dân Việt Nam một khoảng trống không gì lấp đầy được, nhưng cũng đồng thời là một ngọn lửa ấm áp. Người ta kính trọng Bác không phải vì Bác là một vị thánh, mà vì Bác là một con người bằng xương bằng thịt, đã sống một cuộc đời trọn vẹn vì người khác, biết đau cái đau của dân và vui cái vui của nước. Một cuộc đời giản đơn đến mức thanh cao, và vĩ đại chính nhờ sự giản đơn đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn