Chủ tịch Hồ Chí Minh (1)
Trong dòng chảy của cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa", khi nhắc về những năm tháng bom rơi đạn lạc nhưng rực rỡ lý tưởng, có một hình bóng luôn hiện hữu như nguồn sáng bất tận. Đó không phải ai khác, chính là Bác Hồ – vị Cha già kính yêu, người đã nhóm lên ngọn lửa đầu tiên để cả dân tộc cùng đứng lên viết nên bản anh hùng ca rực lửa.
Trong dòng chảy của cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa", khi nhắc về những năm tháng bom rơi đạn lạc nhưng rực rỡ lý tưởng, có một hình bóng luôn hiện hữu như nguồn sáng bất tận. Đó không phải ai khác, chính là Bác Hồ – vị Cha già kính yêu, người đã nhóm lên ngọn lửa đầu tiên để cả dân tộc cùng đứng lên viết nên bản anh hùng ca rực lửa.
"Thời hoa lửa" không chỉ bắt đầu từ tiếng súng kháng chiến, mà nó bắt đầu từ ý chí của một chàng thanh niên tại bến cảng Nhà Rồng năm ấy. Với hai bàn tay trắng và một trái tim nồng nàn yêu nước, Bác đã ra đi tìm đường cứu nước. Ngọn lửa trong tâm hồn Người lúc bấy giờ là niềm tin sắt đá vào độc lập, tự do. Chính ngọn lửa ấy đã sưởi ấm những đêm đông giá rét nơi xứ người, để rồi sau bao năm bôn ba, Người mang "ánh sáng chân lý" về soi rọi cho quốc gia đang chìm trong bóng đêm nô lệ.
Có một hình ảnh về Bác trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp tại Việt Bắc khiến tôi luôn xúc động: Một vị Chủ tịch nước mặc áo nâu sồng, đi đôi dép cao su, làm việc trong hang đá hay dưới mái lán nứa đơn sơ. Giữa cái "hỏa tuyến" ác liệt, giữa những quyết sách xoay chuyển vận mệnh dân tộc, Bác vẫn hiện thân với vẻ đẹp giản dị đến lạ thường. Người không đứng trên cao để chỉ huy, mà Người đứng cùng nhân dân, cùng ăn cơm nắm, cùng hành quân qua những đèo dốc sương mù."Bác là bài thơ không bao giờ có tuổi, là câu chuyện thời hoa lửa đẹp nhất mà mọi thế hệ đều muốn kể lại."
Bác chưa bao giờ coi cuộc đời mình là một huyền thoại xa vời. Bác sống, chiến đấu và hy sinh để dành trọn vẹn tình yêu cho "các cháu thiếu niên nhi đồng" và thế hệ thanh niên – những người sẽ tiếp nối ngọn lửa của dân tộc.
Tham gia cuộc thi này, tôi chợt nhận ra rằng "thời hoa lửa" không chỉ là quá khứ. Ngọn lửa ấy vẫn đang cháy trong tâm hồn mỗi người trẻ hôm nay khi chúng ta học tập, lao động và cống hiến theo gương Bác. Bác đã dạy chúng ta rằng: "Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền". Đó chính là kim chỉ nam để chúng ta vượt qua những "trận chiến" của thời đại mới – trận chiến chống nghèo nàn, lạc hậu và khẳng định vị thế Việt Nam trên trường quốc tế.
Bác Hồ đã đi xa, nhưng câu chuyện về Người vẫn mãi là phần rực rỡ nhất trong dòng chảy "thời hoa lửa" của dân tộc. Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức của Người không phải là những điều gì quá to tát, mà là bắt đầu từ sự tử tế, lòng yêu nước và ý chí vươn lên không ngừng.
Cảm ơn Người – Người nhóm lửa và giữ lửa cho những mùa hoa độc lập mãi xanh tươi.



