Chủ tịch Hồ Chí Minh (1)
Chủ tịch Hồ Chí Minh
Đôi khi, thời gian có thể phủ bụi lên mọi thứ của quá khứ, thế nhưng có những giá trị vốn dĩ đã thuộc về lịch sử sẽ chính là ngọn lửa rực cháy bên trong tâm thức của một dân tộc. Khi đôi tay ấy chậm rãi mở ra những trang sách mang tên gọi là “Thời Hoa Lửa” – Một thời kỳ oanh liệt được viết nên bằng chính những giọt máu của hàng vạn chiến sĩ đã đổ xuống, và những giọt nước mắt của Gia đình, Tổ Quốc đã thầm lặng rơi xuống. Trái tim nhân dân không khỏi phải rung lên những nhịp đập tự hào xúc động. Giữa đài hoa lửa cháy rực ấy, thế rồi hình ảnh của vị thuyền trưởng năm xưa luôn hiện hữu một cách vĩ đại và hào hùng, đồng thời cũng là người cha già kính yêu của toàn dân tộc. Bóng lưng ấy tựa hồ là một biểu tượng bất tử, kết tinh giữa ý chí độc lập cũng như khát vọng tự do của toàn thể dân tộc. Chẳng ai khác ngoài vị Chủ tịch Hồ Chí Minh, một cái tên thân thuộc và nhớ thương mãi giữa vô số hành trình tuổi thơ của những đứa trẻ đất Việt.
Nếu lịch sử là một bản trường ca được viết nên bằng máu, nước mắt và niềm tin, thì Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là nốt nhạc đẹp đẽ và thiêng liêng nhất của bản trường ca ấy. Đằng sau những ánh hào quang rực rỡ của một vị lãnh tụ vĩ đại là biết bao năm tháng bôn ba giữa nơi đất khách quê người, là những mùa đông lạnh giá, là những đêm dài thao thức cùng nỗi đau mất nước luôn canh cánh trong lòng. Người đã dành trọn tuổi thanh xuân, trọn cuộc đời mình để đi tìm lời giải cho vận mệnh của cả dân tộc, để rồi đem về cho nhân dân Việt Nam ánh sáng của sự độc lập và tự do.Vậy mà điều khiến em xúc động nhất không nằm ở những chiến công đã được khắc ghi trong sử sách, mà nó lại nằm ở chính tấm lòng của Người đối với nhân dân. Giữa cương vị của một nguyên thủ quốc gia, Bác vẫn lựa chọn cho mình một cuộc sống giản dị đến lạ thường. Từ căn nhà sàn nhỏ bé, bộ quần áo kaki bạc màu cho đến những bữa cơm đạm bạc, tất cả đều phản chiếu vẻ đẹp mộc mạc giản dị của một nhân cách lớn – một con người suốt đời sống vì dân,nước mà chưa từng nghĩ cho riêng mình. Mỗi lần mường tượng lại những câu chuyện về Bác, bản thân em luôn có cảm giác như đang đứng trước một ngọn lửa bùng cháy chưa bao giờ có hồi kết. Ngọn lửa ấy không chỉ được dùng để sưởi ấm những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mà còn được dùng để tiếp tục soi sáng con đường của biết bao thế hệ của Tổ Quốc hôm nay. Đó là ngọn lửa của tấm lòng yêu nước bền bỉ và ý chí vượt lên nghịch cảnh. Đồng thời cũng chính là khát vọng cống hiến hết mình cho bầu trời nước Việt.
Thời gian có thể trôi đi mà chẳng có hồi kết, những năm tháng hào hùng rồi cũng sẽ lùi xa về quá khứ để lại hiện tại đang được viết nên, thế nhưng hình ảnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn sẽ là một biểu tượng vĩnh cửu sống mãi trong trái tim dân tộc non sông nước Việt. Và có lẽ, sự tri ân đẹp đẽ nhất mà thế hệ trẻ hôm nay có thể dành cho Người không còn đơn giản chỉ là sự ngưỡng mộ hay biết ơn, mà còn là nỗ lực phấn đấu để sống xứng đáng với những điều mà biết bao thế hệ đi trước đã hi sinh để gìn giữ.



