Khác

Chủ tịch Hồ Chí Minh (3)

Là một nhà cách mạng đồng thời là một nhà văn hóa, nhà thơ, nhà văn, Bác Hồ dùng biểu tượng Lửa như một sự tất nhiên, vì lửa trong bất cứ nền văn hóa nào cũng đều mang ý nghĩa tỏa sáng, tái sinh, thiêu cháy những gì đen tối, xấu xa để đem ánh sáng tự do, hạnh phúc, tốt đẹp đến cho mọi người.

Ninh Bình24/03/2026DOÃN ANH THƯ (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một nhà cách mạng đồng thời là một nhà văn hóa, nhà thơ, nhà văn, Bác Hồ dùng biểu tượng Lửa như một sự tất nhiên, vì lửa trong bất cứ nền văn hóa nào cũng đều mang ý nghĩa tỏa sáng, tái sinh, thiêu cháy những gì đen tối, xấu xa để đem ánh sáng tự do, hạnh phúc, tốt đẹp đến cho mọi người.

Hẳn nhiên lửa trong trước tác Bác Hồ có cách tỏa sáng, tỏa nóng, tỏa ấm rất riêng!

Hồi còn ở Việt Bắc, đồng chí Nguyễn Thọ Chân cùng các đồng chí Phạm Hùng, Võ Nguyên Giáp đến xin tiền Bác:“- Trung ương không có tiền, mà chỉ cấp tiền để cho các chú đi và về thôi. Các chú phải dựa vào dân. Nếu chú có một que diêm, nhưng biết cách thì cũng có thể đốt được cả một cánh đồng. Còn nếu có cả mồi lửa to, nhưng không biết cách thì cũng không châm lên được...”[1]. Đây cũng là phong cách dùng ngụ ngôn quen thuộc của Bác để nói về vấn đề căn cốt nhất là “cách” xây dựng phong trào. Cách ấy là gì? Là dựa vào dân.

Bài Nhóm lửa nói về công việc cách mạng lúc đầu bao giờ cũng gian nan: “Lúc leo lét bắt đầu nhóm lửa/ Biết bao nhiêu là sự khó khăn/ Chỉ đìu hiu một mảy gió xuân/ Cũng lo sợ lửa khi tắt mất”.Nhưng khi đã hội tụ đủ các điều kiện thì sức mạnh cách mạng thật vô cùng: “Khi lửa đà chắc chắn bén lên/ Thì mưa gió, chi chi cũng cháy/ Mưa lún phún, lửa càng nóng nảy/ Gió càng cao, ngọn lửa càng cao/ Núi rừng đều bén, cháy ào ào/ Lửa nung đỏ, cả giời sáng toé...”[2]. Cách mạng như lửa là tỏa sáng, là lan truyền, là thiêu cháy những gì bất công: kẻ xâm lược, tay sai, lạc hậu, bần cùng…

Chính vì quan niệm dựa vào dân, trọng dân nên trong công tác dân vận Bác Hồ yêu cầu để cho dân tự chủ, tự chủ nêu và giải quyết vấn đề: “Phát động quần chúng không phải như lửa rơm, đốt cháy bùng lên rồi tắt ngay. Phải làm cho quần chúng giác ngộ, làm cho phong trào ăn sâu trong địa phương, tự quần chúng nêu vấn đề, tự họ giải quyết vấn đề, tự họ tranh đấu. Không phải cán bộ học được gì rồi thì mang nói cho nông dân ngồi nghe”[3]. Đó là bài học vì dân, yêu dân, tin dân, kính trọng dân cho hôm nay!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn