Câu chuyện “Bác Hồ đến thăm người nghèo”
Bác Hồ đến thăm người nghèo
Tối 30 Tết năm Nhâm Dần (1962), đườngphố mịt mờ trong làn mưa bụi. Trời rét, xe ô tô đưa Bác đến đầu phố Lý Thái Tổ thì dừng lại. Bác tới thăm gia đình chị Chín. Bác chọn mộtgia đình có nhiều khó khăn để đến thăm và chúc Tết. Chồng chị Chín mất, để lại 3 đứa connhỏ. Chị không có công việc ổn định, gặp việc gì làm việc đó để lấy tiền nuôi con. Bác bước vàonhà, chị Chín sửng sốt nhìn Bác. Chiếc đòn gánh bổng rơi khỏi vai chị. Chiếc thùng sắt rơixuống đất kêu loảng xoảng. Mấy cháu nhỏ kêulên: “Bác, Bác Hồ” rồi chạy lại quanh Bác.
Lúc này chị Chín mới như chợt tỉnh, chị chạy tới ôm choàng lấy Bác rồi bỗng nhiên khóc nức nở. Đôi vai gầy sau làn áo nâu bạcrung lên từng đợt. Bác đứng lặng, hai tay Người nhè nhẹ vuốt lên mái tóc chị Chín. Chờ cho chịbớt xúc động, Bác an ủi: Năm mới sắp đến, Bácđến thăm thím, sao thím lại khóc?
Tuy cố nén, nhưng chị Chín vẫn không ngừng thổn thức, chị nói: Có bao giờ… có bao giờ Chủ tịch nước lại tới thăm nhà chúng con mà bây giờ mẹ con chúng con lại được thấy Bácở nhà. Con cảm động quá, mừng quá thành racon khóc. Bác nhìn chị Chín, nhìn các cháu một cách trìu mến và bảo: Bác không tới thăm những người như mẹ con thím thì thăm ai?
Người xoa đầu các cháu và cho các cháu kẹo, rồi hỏi chị Chín: Thím hiện nay làm gì?
Dạ, cháu làm phu khuân vác ở Văn Điển ạ.
Như vậy là làm công nhân chứ, sao lại gọilà phu?
Vâng ạ, cháu trót quen miệng như trướckia.
Thím vẫn chưa có công việc ổn định à?
Dạ, cháu đã ngoài 30 tuổi lại kém văn hóanên tìm việc có nghề nghiệp cũng khó.
Bác quay sang nhìn đồng chí Phó Bí thư Thành ủy và đồng chí Chủ tịch Ủy ban Hànhchính thành phố Hà Nội, Bác lại hỏi: Mẹ conthím có bị đói không?
Thưa Bác, hồi Tây còn ở đây thì dẫu có cảbố cháu cũng vẫn đói ạ, bây giờ bố cháu mất rồi, nhưng đói thì không ngại, rét cũng không lo, song việc chi tiêu thì còn chắt chiu lắm ạ. Nóitới đây chị lại rơm rớm nước mắt.
Bác chỉ vào cháu lớn nhất và hỏi: Cháu có đi học không?
Dạ, cháu đang học lớp bốn ạ. Cháu nó vấtvả lắm, sáng đi học, chiều về phải trông các emvà đi bán kem hoặc bán lạc rang để đỡ đầncháu. Còn cháu thứ hai thì học lớp ba, cháu thứba thì học lớp hai. Dạ, khó khăn nhưng vợ chồngcháu trước đã dốt nát nay cũng phải cố cho cáccháu đi học. Bác tỏ ý bằng lòng, Người ân cầndặn dò việc làm ăn và việc học tập cho cáccháu.
Nhân dân trong ngõ đã tới quây quần trướcsân. Bác bước ra thăm hỏi và chúc Tết bà con. Mọi người cùng mẹ con chị Chín theo tiễn Bác ra xe. Khi chiếc xe từ từ lăn bánh, mấy mẹ conchị vẫy chào Bác, nhưng nét mặt chị vẫn bàng hoàng như việc Bác vào thăm Tết nhà chị khôngrõ là thực hay hư. Trên đường về Phủ Chủ tịch, mưa xuân vẫn như rắc bụi, vầng trán mênh mông của Người còn đượm những nét suy tư. Sau Tết, Bác đã chỉ thị cho Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội phải chú ý tạo công ăn việclàm cho những người lao động gặp nhiều khó khăn như chị Chín”.
Câu chuyện “Bác Hồ đến thăm người nghèo” là câu chuyện nhỏ trong muôn vàn câu chuyệnlớn kể về Người nhưng lại chứa đựng bài học rấtlớn, bài học Bác dạy cho chúng ta là bài học vềtình yêu thương con người, bài học về đạo lý làm người. Tình yêu thương con người được thểhiện trước hết là tình thương với đại đa số Nhândân, tình yêu thương đối với những người laođộng nghèo và tình yêu thương đối với nhữngngười có hoàn cảnh khó khăn trong xã hội. Có thể nhận thấy rằng đâu đó trong cuộc sống vẫncòn nhiều bạn thiếu nhi có hoàn cảnh khó khăn, cần được sự quan tâm và giúp đỡ. Ngoài sự hỗtrợ của Nhà nước, các tổ chức, cá nhân, cácmạnh thường quân; Mỗi bạn học sinh cũng cầnchung tay tiếp sức hỗ trợ các bạn có hoàn cảnhkhó khăn được cắp sách đến trường thông quacác phong trào mà nhà trường phát động nhé. Và đối với bản thân mỗi chúng ta cần phải tiếtkiệm, chống lãng phí từ những việc làm và hànhđộng nhỏ nhất, chung sức, chung lòng xây dựngquê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, vănminh.



