Trần Hưng Đạo, là một trong những nhà quân sự, chính trị gia kiệt xuất nhất trong lịch sử Việt Nam và là danh nhân quân sự thế giới.
Trần Hưng Đạo là linh hồn của cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Nguyên - Mông, đế chế mạnh nhất thế giới thời bấy giờ: Hai lần đánh tan quân Nguyên - Mông: Lần 2 (1285): Chỉ huy quân dân Đại Việt tổ chức rút lui chiến thuật, áp dụng chiến lược "Vườn không nhà trống" để tiêu hao lực lượng địch, sau đó mở cuộc phản công quy mô lớn đánh đuổi quân Nguyên. Lần 3 (1287 – 1288): Đỉnh cao là chiến thắng Bạch Đằng năm 1288, ứng dụng thiên văn, thủy triều và cọc gỗ cắm xuống sông để tiêu diệt toàn bộ thủy quân địch.

Tấm Lòng Vì Đại Nghĩa
Vào những năm cuối thế kỷ XIII, khi đám mây mù của quân xâm lược Nguyên - Mông đang cuồn cuộn kéo đến biên giới Đại Việt, trong nội bộ hoàng tộc nhà Trần lại tồn tại một vết thương sâu thẳm.
Cha của Trần Quốc Tuấn là An Sinh Vương Trần Liễu vốn có mối hiềm thù riêng với Thái sư Trần Thủ Độ và dòng thứ của Trần Thái Tông. Trước khi qua đời, Trần Liễu nắm tay Trần Quốc Tuấn dặn lại: "Con không vì cha mà lấy được thiên hạ thì cha chết dưới suối vàng cũng không nhắm mắt." Lời dặn ấy như một tảng đá nặng ngàn cân đè lên vai ông. Nhưng trong tâm khảm của Trần Quốc Tuấn, vận mệnh của hàng triệu con dân Đại Việt và sự tồn vong của giang sơn mới là điều tối thượng.
Thời điểm ấy, Thái sư Trần Quang Khai — đại diện cho dòng chính — lại là người nắm giữ trọng trách cống hiến lớn trong triều đình. Giữa Trần Quốc Tuấn và Trần Quang Khai vốn có khoảng cách bởi hiềm thù thế hệ trước.
Một ngày nọ, khi quân giang hồ Nguyên - Mông đã lăm le ngoài cửa ải, Trần Quốc Tuấn chủ động tìm đến thuyền của Trần Quang Khai. Biết Trần Quang Khai vốn sợ nước và ngại tắm rửa, Trần Quốc Tuấn mỉm cười xô cửa bước vào, tay cầm chậu nước thơm đun bằng lá cây rừng.
"Thái sư hãy cởi áo ra, hôm nay chính tay Quốc công Tiết chế sẽ tắm cho ông!" — Trần Quốc Tuấn ôn tồn nói.
Trần Quang Khai giật mình, ngần ngừ định từ chối nhưng trước sự chân thành và ung dung của Trần Quốc Tuấn, ông đành cởi áo nằm xuống. Vừa dội từng gáo nước thơm, Trần Quốc Tuấn vừa ân cần kỳ rửa lưng cho Thái sư, rồi sảng khoái nói:
"Hôm nay thật may mắn, tôi được tắm cho Thái sư!"
Trần Quang Khai xúc động đến rơi nước mắt, liền đáp lại:
"Hôm nay tôi mới thật sự may mắn, được Quốc công Tiết chế kỳ lưng cho!"
Chỉ qua một gáo nước thơm và vài lời chân tình, giọt nước mắt hòa lẫn sự nể phục đã xóa sạch mọi hiềm thù thế hệ. Hai vị trụ cột quốc gia nắm chặt tay nhau, thề cùng chung sức vì một mục tiêu duy nhất: Đánh đuổi quân xâm lược.



