CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Tháng Tám năm 1945, Hà Nội bước vào những ngày sôi sục
chưa từng có. Trên khắp các con phố, cờ đỏ sao vàng tung
bay phấp phới. Người người truyền tai nhau những tin tức
quan trọng: Nhật đã đầu hàng Đồng minh, thời cơ giành độc
lập đã đến.
Giữa dòng người ấy, cậu bé Nam mười ba tuổi theo cha hòa
vào đoàn người đi mít tinh. Cha cậu từng tham gia các hoạt
động cách mạng bí mật, nay ánh mắt ông rạng rỡ hơn bao giờ
hết. Ông nắm chặt tay Nam, nói nhỏ:
“Con ơi, đây là thời khắc mà cả dân tộc ta đã chờ đợi hàng
trăm năm.”
Những ngày sau đó, Nam chứng kiến cảnh nhân dân khắp nơi
đứng lên giành chính quyền. Ở Hà Nội, tiếng hô vang “Việt
Nam độc lập!” vang dội khắp các ngả đường. Lòng Nam trào
dâng niềm tự hào, dù cậu chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ
“độc lập”.
Rồi ngày trọng đại cũng đến — ngày 2 tháng 9 năm 1945. Từ
sáng sớm, Nam cùng cha đã có mặt tại quảng trường Ba
Đình. Biển người đông nghịt, ai cũng mang trong mình niềm
háo hức và xúc động. Những lá cờ đỏ sao vàng rực rỡ dưới
ánh nắng mùa thu.
Khi Hồ Chí Minh bước lên lễ đài, cả quảng trường bỗng lặng
đi. Người mặc bộ quần áo kaki giản dị, dáng vẻ thanh thoát
nhưng đầy uy nghiêm. Giọng nói của Người vang lên rõ ràng,
dứt khoát:
“Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng…”
Nam chăm chú lắng nghe. Mỗi lời nói như khắc sâu vào tâm
trí cậu. Đến khi Người dõng dạc tuyên bố:
“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật
đã thành một nước tự do độc lập!”
cả quảng trường vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng khóc
vì xúc động hòa vào nhau.
Nam cảm thấy tim mình đập mạnh. Cậu quay sang nhìn cha.
Đôi mắt ông đỏ hoe, nhưng nụ cười lại rạng rỡ vô cùng. Ông
nói trong nghẹn ngào:
“Từ hôm nay, chúng ta là người dân của một nước tự do, con
ạ.”
Những ngày sau đó, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn. Đất
nước vừa giành được độc lập, nhưng thù trong giặc ngoài vẫn
rình rập. Nam thấy cha lại tiếp tục tham gia công việc của
cách mạng. Ông thường đi sớm về khuya, đôi khi vắng nhà
nhiều ngày.
Một tối, Nam hỏi:
“Cha ơi, sao mình đã độc lập rồi mà vẫn phải vất vả như
vậy?”
Cha cậu trầm ngâm rồi nói:
“Giành được độc lập đã khó, giữ được nó còn khó hơn. Đất
nước ta còn nhiều thử thách phía trước.”
Lời nói ấy khiến Nam suy nghĩ rất nhiều. Cậu bắt đầu chăm
chỉ học hành hơn, giúp đỡ gia đình và tham gia các hoạt động
của địa phương. Trong lòng cậu luôn ghi nhớ hình ảnh ngày
2/9 lịch sử và lời tuyên bố thiêng liêng của Bác Hồ.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, Nam vẫn không quên
buổi sáng mùa thu ấy. Đó không chỉ là một kỷ niệm, mà còn
là nguồn động lực để cậu sống có trách nhiệm hơn với đất
nước.
Cậu hiểu rằng: độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có, mà
là kết quả của biết bao hy sinh. Và thế hệ của cậu phải tiếp
tục gìn giữ, xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh



