Chủ tịch Hồ Chí Minh : Bác Hồ đến thăm trại Kim Đồng (Phan Việt Phương)
Sáng mùng Một Tết năm 1960, thầy và trò Trại nuôi dạy trẻ mồ côi Kim Đồng xôn xao chuẩn bị đón tiếp các cô chú đại biểu đến chúc Tết. Khi một chiếc xe ô tô từ từ tiến vào sân, mọi người bất ngờ reo hò vang dội khi thấy Bác Hồ bước ra từ trong xe. Bác diện bộ quần áo kaki sờn bạc quen thuộc, nụ cười hiền hậu, ấm áp như người cha đi xa mới về.
BÁC HỒ ĐẾN THĂM TRẠI KIM ĐỒNG
Sáng mùng Một Tết năm 1960, thầy và trò Trại nuôi dạy trẻ mồ côi Kim Đồng xôn xao chuẩn bị đón tiếp các cô chú đại biểu đến chúc Tết. Khi một chiếc xe ô tô từ từ tiến vào sân, mọi người bất ngờ reo hò vang dội khi thấy Bác Hồ bước ra từ trong xe. Bác diện bộ quần áo kaki sờn bạc quen thuộc, nụ cười hiền hậu, ấm áp như người cha đi xa mới về.
Bác không đi thẳng vào lễ đài đã chuẩn bị sẵn, nơi có bàn ghế trang trọng. Bác giơ tay ra hiệu cho các em nhỏ cứ vui chơi, rồi rảo bước đi thẳng xuống nhà bếp và khu phòng ngủ. Bác mở vung nồi bánh chưng xem các cháu có đủ ăn không, kiểm tra chăn màn xem có đủ ấm không. Sự quan tâm tỉ mỉ ấy làm các thầy cô giáo không khỏi xúc động.
Sau khi đi thăm một vòng, Bác trở lại sân chính, ngồi giữa vòng vây của các cháu thiếu nhi. Bác lấy kẹo phát cho từng em rồi ân cần hỏi han:
– Các cháu ở đây ăn có no không?
– Thưa Bác, có ạ! – Các cháu đồng thanh đáp.
– Các cháu có được học hành, vui chơi không?
– Thưa Bác, có ạ!
Lúc này, Bác nhìn xung quanh một lượt rồi hỏi tiếp:
– Thế ở đây các cháu có ngoan không? Có ai nghịch ngợm, không nghe lời các thầy cô không?
Cả sân bỗng im bặt. Có vài em nhỏ bắt đầu cúi mặt xuống. Lúc này, một cậu bé tên là Quốc bước ra khỏi hàng, rơm rớm nước mắt, lí nhí thưa với Bác:
– Thưa Bác… cháu ạ. Cháu hay nghịch ngợm, trèo tường và chưa ngoan ạ.
Mọi người nín thở lo lắng, nghĩ rằng cậu bé sẽ bị khiển trách. Nhưng Bác Hồ chỉ mỉm cười, vuốt tóc Quốc và ôn tồn bảo:
– Cháu biết nhận lỗi như thế là rất dũng cảm. Người lớn có lỗi biết sửa là tốt, các cháu có lỗi biết nhận và sửa lại càng ngoan hơn. Bác vẫn sẽ thưởng kẹo cho cháu, nhưng cháu phải hứa với Bác từ nay sẽ chăm ngoan, không nghịch ngợm nữa nhé?
Cậu bé Quốc ôm lấy Bác, khóc nức nở vì cảm động và hứa sẽ sửa đổi.
Trước khi chia tay, Bác căn dặn các thầy cô giáo tại trại: "Đối với các cháu mồ côi, các cô các chú không chỉ là thầy dạy chữ, mà còn phải là người cha, người mẹ bù đắp những tình cảm thiếu thốn cho các cháu. Phải giáo dục các cháu bằng tình thương yêu chứ không phải bằng roi vọt hay mắng nhiếc".



