Bài viết

Chủ tịch Hồ Chí Minh - một lối sống giản dị, tiết kiệm và luôn đặt mình ngang hàng với nhân dân

Hà Tĩnh16/04/2026Nguyễn Đình Lợi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm sau Cách mạng Tháng Tám, khi Bác Hồ đã là Chủ tịch nước, Nhà nước ta còn rất non trẻ, điều kiện vật chất vô cùng thiếu thốn. Khi đó, nhà văn Tô Hoài có dịp được vào Phủ Chủ tịch để làm việc và gặp Bác.

Trong suy nghĩ của nhiều người lúc bấy giờ, Chủ tịch nước hẳn phải sống trong điều kiện rất đầy đủ, thậm chí có phần “khác biệt” so với mọi người. Nhưng khi Tô Hoài đến nơi, ông đã rất bất ngờ.

Nơi ở và làm việc của Bác không phải là một dinh thự sang trọng, mà chỉ là một căn nhà sàn nhỏ bằng gỗ, nằm giữa vườn cây xanh mát. Không gian giản dị, yên tĩnh, gần gũi với thiên nhiên. Bên trong, đồ đạc rất đơn sơ: một chiếc bàn làm việc, vài chiếc ghế mộc, một giá sách nhỏ và chiếc giường gọn gàng.

Trong lần gặp đó, Tô Hoài kể lại rằng Bác Hồ tiếp ông với phong thái rất tự nhiên, thân mật như người thân trong gia đình. Bác không hề tạo khoảng cách của một nguyên thủ quốc gia. Bác hỏi thăm công việc viết văn, đời sống của anh em văn nghệ sĩ, rồi nhẹ nhàng góp ý về trách nhiệm của người cầm bút trong thời kỳ đất nước còn khó khăn.

Điều khiến Tô Hoài nhớ mãi là bữa cơm cùng Bác. Ông từng nghĩ rằng bữa ăn của Chủ tịch nước sẽ có nhiều món ngon, đầy đủ hơn người thường. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.

Bữa cơm của Bác hôm đó chỉ có vài món rất giản dị: cơm, rau luộc, một đĩa cá kho và bát canh. Không hề có sơn hào hải vị. Khi thấy Tô Hoài có vẻ ngạc nhiên, Bác mỉm cười và nói:
“Ăn thế này là đủ rồi. Đồng bào ta còn khó khăn, Bác ăn thế nào cho phù hợp.”

Trong bữa ăn, Bác còn nhắc mọi người không được lãng phí. Có lần, thấy một hạt cơm rơi trên bàn, Bác nhẹ nhàng nhặt lên và ăn, rồi nói:
“Một hạt cơm là một giọt mồ hôi của người nông dân. Phải biết quý.”

Câu nói giản dị ấy khiến Tô Hoài và những người có mặt lúc đó rất xúc động. Đó không phải là lời dạy lý thuyết, mà xuất phát từ chính cách sống của Bác.

Sau này, Tô Hoài kể lại rằng điều ông ấn tượng nhất không phải là vị trí cao của Bác, mà là sự thống nhất giữa lời nói và hành động. Bác sống đúng như những gì Bác dạy: tiết kiệm, giản dị, và luôn nghĩ đến nhân dân.

Một chi tiết nhỏ khác cũng được nhắc lại: trong những ngày làm việc bận rộn, Bác vẫn giữ thói quen tự chăm sóc cây cối quanh nhà. Bác trồng rau, tưới nước, và coi đó như một niềm vui giản dị. Khi có khách, Bác có thể tự tay hái rau trong vườn để chuẩn bị bữa ăn. Điều đó khiến những người như Tô Hoài càng cảm nhận rõ hơn sự gần gũi, không xa cách của vị lãnh tụ.

Câu chuyện do nhà văn Tô Hoài kể lại là một minh chứng chân thực cho phong cách sống của Hồ Chí Minh: dù ở cương vị cao nhất, Bác vẫn giữ lối sống giản dị, tiết kiệm và luôn đặt mình ngang hàng với nhân dân.

Đến nay, câu chuyện ấy vẫn được nhắc lại như một bài học sâu sắc: giá trị của một con người không nằm ở sự hưởng thụ, mà ở cách sống và cách nghĩ cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn