CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH – MỘT NGƯỜI RA ĐI VÀ MỘT HÀNH TRÌNH DÀI
CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH – MỘT NGƯỜI RA ĐI VÀ MỘT HÀNH TRÌNH DÀI
CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH – MỘT NGƯỜI RA ĐI VÀ MỘT HÀNH TRÌNH DÀI
Nhân vật: Chủ tịch Hồ Chí Minh (1890–1969)
Năm 1911, một người thanh niên Việt Nam rời đất nước để bắt đầu một hành trình mà chính bản thân người ấy cũng chưa thể biết sẽ kéo dài bao lâu. Người thanh niên ấy là Nguyễn Tất Thành, sau này được cả dân tộc biết đến với tên Hồ Chí Minh. Điểm xuất phát của hành trình là lòng yêu nước và mong muốn tìm một con đường có thể giúp nhân dân Việt Nam thoát khỏi cảnh mất nước. Nhưng con đường phía trước khi ấy hoàn toàn chưa rõ ràng.
Nguyễn Tất Thành không lựa chọn một con đường dễ dàng. Người ra đi khi còn trẻ, trong điều kiện đất nước đang chịu sự thống trị của thực dân Pháp. Những phong trào yêu nước trước đó đã thể hiện tinh thần chống ngoại xâm rất mạnh mẽ, nhưng chưa tìm được con đường đưa dân tộc đến thắng lợi cuối cùng. Chính vì vậy, Nguyễn Tất Thành muốn đi ra bên ngoài để quan sát thế giới, tìm hiểu cách các dân tộc khác đấu tranh và tìm kiếm câu trả lời cho tương lai của Việt Nam.
Trong những năm tháng bôn ba, Người đã đến nhiều nơi và làm nhiều công việc để sinh sống. Có những công việc rất bình thường, có những ngày lao động vất vả và có những lúc phải đối mặt với những điều kiện khắc nghiệt. Nhưng chính quá trình ấy giúp Người có cơ hội quan sát đời sống của nhiều tầng lớp nhân dân và hiểu thêm về xã hội ở những quốc gia khác nhau.
Điều đáng chú ý là trong hành trình tìm đường cứu nước, Nguyễn Tất Thành không chỉ tìm hiểu về một quốc gia hay một mô hình duy nhất. Người quan sát nhiều xã hội, đọc sách báo và tiếp xúc với nhiều tư tưởng. Người muốn hiểu tại sao một số dân tộc có thể giành được độc lập và vì sao nhiều người lao động ở các quốc gia khác nhau cũng phải chịu những bất công.
Hành trình ấy kéo dài nhiều năm. Không có một con đường thẳng từ ngày ra đi đến ngày tìm được lời giải. Có những giai đoạn phải thử nghiệm, có những lúc phải suy nghĩ lại và có những thời điểm phải kiên trì trong hoàn cảnh rất khó khăn. Nhưng chính sự kiên trì ấy tạo nên một phẩm chất quan trọng: không từ bỏ mục tiêu khi chưa tìm được câu trả lời.
Bước ngoặt đến khi Nguyễn Ái Quốc tiếp cận chủ nghĩa Mác – Lênin và tìm thấy ở đó con đường giải phóng dân tộc phù hợp với hoàn cảnh Việt Nam. Từ đây, hoạt động cách mạng của Người có định hướng rõ ràng hơn. Người tham gia vào phong trào cộng sản quốc tế, truyền bá tư tưởng cách mạng và chuẩn bị những điều kiện quan trọng cho sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Đến năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Khoảnh khắc ấy thường được nhắc đến như một trong những dấu mốc lớn nhất của lịch sử Việt Nam hiện đại.
Nhưng nếu nhìn lại từ ngày 2 tháng 9 năm 1945 về năm 1911, chúng ta sẽ thấy khoảng cách giữa hai thời điểm ấy là hơn ba thập kỷ. Trong khoảng thời gian đó có những chuyến đi, những năm tháng hoạt động, những khó khăn, những cuộc đấu tranh và cả những thời điểm đầy hiểm nguy. Thành công của năm 1945 vì thế không phải là kết quả của một ngày, mà là kết quả của một quá trình chuẩn bị rất dài.
Đối với thanh niên hôm nay, câu chuyện ấy có ý nghĩa đặc biệt. Nguyễn Tất Thành ra đi khi còn rất trẻ. Người không có tất cả câu trả lời trong tay, nhưng có một câu hỏi rất lớn và một mục tiêu rất rõ: tìm con đường cứu nước. Điều đó cho thấy tuổi trẻ không nhất thiết phải chờ đến khi có đầy đủ mọi điều kiện mới bắt đầu hành động. Điều quan trọng là phải biết mình muốn hướng đến điều gì và sẵn sàng học hỏi trên đường đi.
Thế hệ trẻ ngày nay có nhiều điều kiện thuận lợi hơn rất nhiều. Chúng ta có trường học, thư viện, internet, công nghệ thông tin và cơ hội giao lưu với thế giới. Những điều mà một người thanh niên đầu thế kỷ XX phải mất nhiều năm mới tiếp cận được thì ngày nay có thể chỉ cần vài phút. Nhưng cơ hội chỉ có ý nghĩa khi con người biết sử dụng nó để học tập và trưởng thành.
Câu chuyện về hành trình ra đi của Nguyễn Tất Thành cũng là câu chuyện về tinh thần tự học. Người học từ sách báo, từ thực tế, từ những người mình gặp và từ chính những trải nghiệm trong cuộc sống. Điều đó nhắc chúng ta rằng giáo dục không kết thúc khi rời ghế nhà trường. Một người muốn tiến bộ phải duy trì thói quen học tập suốt đời.
Hơn một thế kỷ sau ngày Nguyễn Tất Thành rời Tổ quốc, đất nước đã có những thay đổi rất lớn. Nhưng câu hỏi về trách nhiệm của tuổi trẻ vẫn còn nguyên giá trị. Mỗi thế hệ đều có một nhiệm vụ lịch sử riêng. Nếu thế hệ trước phải đấu tranh để giành độc lập, thế hệ hôm nay phải làm cho đất nước giàu mạnh, văn minh và phát triển.
Vì vậy, câu chuyện về Hồ Chí Minh không chỉ nên được kể như một câu chuyện về quá khứ. Đó còn là câu chuyện về khát vọng của tuổi trẻ. Một người trẻ dám bước ra khỏi những điều quen thuộc để tìm kiếm một con đường mới đã góp phần làm thay đổi vận mệnh của cả dân tộc.
Thông điệp: Tuổi trẻ có giá trị khi có lý tưởng và biết biến lý tưởng thành hành động. Hành trình của Hồ Chí Minh cho thấy một mục tiêu lớn có thể bắt đầu từ quyết tâm của một người trẻ, nhưng để đi đến thành công cần tri thức, bản lĩnh, sự kiên trì và tinh thần không ngừng học hỏi.



