Khác

Chủ tịch Hồ Chí Minh — Người nhìn thấy thắng lợi từ những bước đi nhỏ nhất

Bài viết nói về tầm nhìn chiến lược của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi quyết định chọn Cao Bằng làm căn cứ cách mạng và chỉ đạo thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân (22/12/1944). Cao Bằng được chọn vì vị trí địa lý thuận lợi, có thể thông sang Trung Quốc, dễ hoạt động bí mật, có đường lui, lại có phong trào quần chúng mạnh. Bác Hồ chú trọng ba yếu tố: bí mật — có quần chúng bảo vệ — có đường rút. Người dặn dò cách sinh hoạt, đi lại, dựng lán, tăng gia… để bảo đảm an toàn tuyệt đối. Bá

Phú Thọ31/12/2025Phí Anh Tuấn (Đoàn trường THPT Tam Dương II - xã Hội Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tất cả những thứ như gạo muối do các cơ sở vận động quyên góp không được tập trung để ở 1 nhà mà phải phân tán mỗi nơi 1 ít để nếu bị phát hiện thì không thể mất tất được. Ngày đó cứ chiều đến sau giờ làm việc, Bác thường đi dạo leo núi. Nói là leo núi cho yêu đời thôi nhưng thực ra Bác đi nắm tình hình trong khi vực. Bác dạy mọi người rằng: Hoạt động ở những vùng núi, dân thưa khi đi công tác phải đem theo cơm nắm làm như thế này vừa được việc của mình mà lại vừa không gây phiền hà cho người dân. Địch thì lúc nào nó cũng rất tinh quái bất cứ đâu nó cũng có thể cài người vào được. Các nhà trưởng bản hay các nhà dọc ven đường mình đi địch có thể dùng bạc hoa xoè, muối hoặc vải mua để mua chuộc làm chỉ điểm mà mình lại cứ vào đó ăn nhờ ở đậu thì lộ hết. Không những thế thì trên đường đi, khi ăn cơm phải tìm nơi nào có suối sạch sẽ ăn xong lá đùm cơm phải chôn sâu xuống đất. Lúc rửa tay thì phải nhặt sạch cơm vãi để ném xuống cho cá ăn không được bỏ sót bất chứ một hạt nào làm như thế thì cá vừa được ăn mà ta lại xoá được đâu vết lúc đấy thì địch có mắt cũng như mù. Bác đã dạy rằng:Hoạt động bí mật phải “Lai vô ảnh, Khứ vô hình”. Chúng ta đến thì không biết, chúng ta đi thì địch cũng không hay có như thế thì mới có thể bảo vệ được mình và có nhiều thuận lợi và có nhiều thuận lợi nhất địch. Đó mới chỉ là về việc ăn uống đi lại. Bác còn dạy các chiến sĩ đi cùng rất nhiều thứ khác như việc tăng gia sản xuất hay lợp lán trại như nào để đảm bảo được tính bí mật nhất. Trồng rau hay gieo hạt bắp, tất cả đều phải làm đúng kiểu cách của đồng bào nơi mình ở. Làm lán cũng phải giống kiểu lán đồng bào, chỉ cần làm khác đi thì sẽ phát hiện được ra. Khi làm lán phải biết tính toán sao cho có lợi đôi đường. Mỗi lán chỉ nên làm đủ một đến hai người là cùng. Nơi làm lán có thể phát hiện địch được từ xa nhưng đồng thời cũng phải có đường rút lui khi địch bao vây. Liếp che xung quanh lán không được dùng nứa đan vững chắc mà phải lấy cỏ tranh tết lại thành tấm để thưng. Trường họp bị địch bao vây hay đến gần mới phát hiện chỉ việc lách nhẹ qua liếp tranh thoát một cách dễ dàng. Muốn bảo vệ Đảng, trước hết mỗi đảng viên phải biết suy nghĩ làm sao để tự bảo vệ mình.Nối được với Thái Nguyên tức là nối được với các vùng rừng núi phía Đông Bắc và Tây Bắc giống như phát triển về xuôi bởi vì Thái Nguyên là vùng đệm giữa đồng bằng và miền núi. Hơn thế nữa, Cao Bằng len theo quốc lộ 4 là có thể đến được Lạng Sơn, một nút giao thông quan trọng trên con đường quốc tế xuyên Việt. Đặc biệt địa hình còn rất hiểm trở giao thông đi lại khó khăn. Những vùng sâu vùng xa ở đây bộ máy cai trị của thực dân chưa vươn tới được, nhờ đó mà các cán bộ cách mạng của ta có thể gây dựng cơ sở phát triển phong trào. Các yếu tố về địa lý Cao Bằng là nơi phong trào cách mạng phát triển sớm và vững chắc nhất các tỉnh biên giới phía Bắc. Bác đã từng gặp nhiều người quê Cao Bằng qua đó hiểu được rất nhiều về vùng đất này. Trong quá trình về nước từ cuối năm 1940, Bác đã cử đồng chí Vũ Anh về nước tìm một địa điểm đảm cả được đủ 3 điều kiện: đầu tiên: bí mật; thứ hai: có hàng rào quần chúng bảo vệ; thứ ba: có đường lui. Theo sự chỉ đạo của bác, đồng chí Vũ Anh đã tìm được một địa điểm đáp ứng các nhu cầu trên. Đó là hang Cốc Pó, thuộc bản Bác Pó, thuộc bản Pác Bó, thuộc huyện Hà Quảng tỉnh Cao Bằng. Đây là 1 nơi có địa thế hiểm trở, lại thông sang được với bên kia biên giới để khi ta cần có thể rút lui an toàn. Cách hang không xa đó là bản Pác Bó một bản có phong trào quần chúng bảo vệ rất tốt. Như vậy, các yêu tố để đảm bảo Thiên Thời- Địa Lợi- Nhân Hoà chúng ta đã giải quyết xong. Bây giờ chỉ việc phải làm sao để giữ được bí mật hoạt động để tránh bị địch phát hiện và dập tắt ngay từ trong trứng nước. Vậy Bác đã làm thé nào để thực hiện điều này? Ngày đó ở Pác Bó, Bác cùng các đồng chí đi theo luôn phải làm đủ mọi cách để giữ được bí mật. Mặc dù được mang danh là đi theo để bảo vệ Bác nhưng tất cả mọi việc để giữ bí mật Bác đều phải dậy mọi người từng tí một. Bác rèn luyện cho mọi người mỗi ngày đều phải có giờ giấc, cách làm, cách đi lại khác nhau. Để địch không thể nào nắm được quy luật hoạt động của ta. Lương thực thì nhận của người dân quanh đó ngày nhận lương thực chuyển đến phải luôn thay đổi. Mang lương thực trên đường phải hoá trang hợp lý, đường đi cũng phải thay đổi hàng ngày.Cách đây 76 năm dưới sự chỉ thị của Bác Hồ. Ngày 22/12/1944, đội Việt Nam Tuyên Truyền Giải Phóng Quân đã được thành lập tại Cao Bằng để đứng lên khởi nghĩa chống lại áp bức giải phóng dân tộc. Đội VNTTQPQ chính là tiền thân của Quân Nhân Dân Việt Nam ngày nay. Địa điểm thành lập ngày ấy tại Cao Bằng có lẽ ai cũng quá rõ. Thế nhưng tại sao lại chọn Cao Bằng chứ không phải 1 tỉnh nào khác? Cao Bằng được chọn bởi 1 lý do đặc biệt khác. Tháng 6/1940, với sự kiện Pháp bị phát xít Đức xâm lược, Bác Hồ đã nhận định đây là 1 cơ hội rất thuận lợi cho cách mạng Việt Nam. Ta tìm mọi cách về nước ngay để tranh thủ thời cơ. Chậm trễ lúc này là tội với cách mạng. Với nhận định đó bác đã ngay lập tức điện cho các đồng chí Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp và Cao Hồng Lĩnh đang trên đường đi học ở Diên An Trung Quốc quay lại, chuẩn bị để về nước. Việc chọn địa điểm về để làm chỗ đứng chân trong nước ngày đó là 1 việc cực kì quan trọng. Ý tưởng ban đầu bác định chọn hướng Côn Minh- Lào Cai chính vì thế mà Bác đã phái người về Hà Khẩu để điều tra nắm tình hình trong nước và đặt cơ sở liên lạc. Nhưng Cầu Hồ Kiều là chiếc lớn nhất trên sông Nậm Thi nối liền Việt Nam và Trung Quốc ngày đó đã bị đánh sập. Cùng với đó các cơ sở quần chúng ở Lào Cai cũng chưa ổn định. Chính vì thế mà bác chuyển hướng sang Cao Bằng. Ngày đó Cao Bằng có rất nhiều điều kiện thuận lợi để ta có thể xây dựng căn cứ kháng chiến yếu tố địa lý. Cao Bằng thông thương với Trung Quốc bằng những con đường mòn nhỏ những con sông mà dân cư sống ở hai bên thường hay quay lại.Đây là địa điểm rất thuận lợi cho những người của ta hoạt động bí mật, và cũng là địa điểm bất lợi cho chính quyền cai trị của Pháp thời đó. Về Đường bộ thì thế còn đường thủy có thể dùng thuyền nhỏ đi từ mỏ Sắt Hòa An, về đến Tà Lùng, sát biên giới Việt Trung. Những con đường này rất thuận lời tiếp nhận những gi cần thiết từ vùng đất ngoài sự kiểm soát của địch. Đồng thời là những lối thoát ra ngoài khi quân ta bị địch bao vây. Ngoài những yếu tố để phòng thủ ra thì Cao Bằng, Bắc Cạn, Thái Nguyên thông với cả nước bằng quốc lộ 3.Hang Cốc Pó là nơi mà bác sáng tác bài thơ nổi tiếng ai cũng từng nghe qua. Bài thơ thể hiện được sự lạc quan trong điều kiện nghèo khổ của Bác:

“ sáng ra bờ suối tối vào hang

Cháo bị rau măng vẫn sẵn sàng

Bạn đá chông chênh dịch sử Đảng

Cuộc đời cách mạng thật là sang”

Tháng 8/1942, Bác lấy tên là Hồ Chí Minh sang Trung Quốc gặp chính quyền Tưởng Giới Thạch bàn về mối quan hệ giữa hai nước trong công cuộc chống Nhật. Khi đến Thôn Túc Vinh, huyện Đức Bảo- Quảng Tây. Người bị chính quyền địa phương Tưởng Giới Thạch bắt giữ. Trúng giải người đi khắp 31 nhà lao của 13 huyện thị thuộc Quảng Tây- Trung Quốc. Sau hơn một năm giam giữ, chúng không khai thác được gì buộc phải trả lại tự do cho Bác. Cuối tháng 10/1944, Bác lại về tới Cao Bằng. Sau khi nghe tin báo cáo Bác đã yêu cầu hoãn toàn bộ việc phát động chiến tranh du kích ba tỉnh Cao- Bắc- Lạng. Bác phân tích chủ trương phát động chiến tranh du kích mới chỉ căn cứ vào tình hình Cao- Bắc- Lạng chưa căn cứ vào tình hình toàn quốc, tức là chỉ thấy bộ phận mà không thấy toàn thể. Trong nước nhiều nơi chưa sẵn sàng khởi nghĩa cán bộ, vũ khí còn phân tán, thiếu một lực lượng nòng cốt. Trong tình hình ấy, nếu phát động chiến tranh du kích quy mô thì chắc chắn sẽ thất bại vì bọn đế quốc sẽ tập trung lực lượng đàn áp. Bác phân tích: đã đến lúc cuộc đấu tranh phải tình hình hình thức chính trị tiến lên hình thức quân sự, lúc này, chính trị vẫn trọng hơn quân sự cần phải tìm một hình thức đấu tranh thích hợp thì mới có thể đưa cách mạng tới thành công. Chính do đó mà bác đã ra chỉ thị: Bây giờ nên tập hợp những cán bộ chiến sĩ anh dũng nhất tổ chức thành một đội vũ trang để hoạt động. Ta sẽ dùng hình thức vũ trang gây ảnh hưởng cách mạng sâu rộng trong quần chúng. Tác chiến phải được ảnh hưởng tốt về chính trị do đó là mở rộng cơ sở phát triển lực lượng vũ trang. Chúng ta sẽ lập đội quân giải phóng, việc này bác giao cho đồng chí Võ Nguyên Giáp đảm nhiệm. Bác Giáp đi tập hợp lực lượng, và có đặt tên là “Đội Việt Nam giải phóng quân”. Thế nhưng Bác Hồ đã chỉ thị thêm hai chữ “tuyên truyền” vào nữa để mọi người ghi nhớ nhiệm vụ chính trị lúc này cao hơn quân sự.Cùng với đó Bác Hồ cũng yêu cầu hai điều kiên quyết cần phải làm: Thứ nhất là cuộc chiến đấu đầu tiên bắt buộc phải dành thắng lợi; thứ hai là các cuộc hành động phải chuẩn bị kỹ lưỡng làm cho vang dội khắp cả nước vang dội ra cả nước ngoài. Sau mỗi thắng lợi phải triệt để lợi dụng để mở rộng tuyên truyền. Có thế thì đội giải phóng quân mới đạt mục đích tuyên truyền của nó. Kêu gọi toàn dân đoàn kết, phẩy làm cho nước ngoài chú ý đến cuộc chiến chống phát xít của dân tộc Việt Nam. Hai trận đánh đầu tiên tại đồn Phai Khắt- Nà Ngần dưới sự chỉ đạo của bác Giáp. Mọi thứ diễn ra theo đúng Ý đồ của lãnh tụ Hồ Chí Minh. Mặc dù khi thành lập ra đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân. Chúng ta chỉ có đúng 34 đồng chí và 34 khẩu súng thô sơ. Thế nhưng hai trận đánh mở màn khiến cho toàn bộ lính Pháp phải hoảng sợ và dựa vào đó mà chúng ta có thể kêu gọi toàn dân đoàn kết kháng chiến giành độc lập năm 1945. Qua số lần này chúng ta có thể thấy rõ việc đứng lên đấu tranh là việc ai cũng có thể làm được. Thế nhưng phương pháp đấu tranh, đấu tranh bằng cách nào thì không phải ai cũng biết. Lúc đó ta mới thấy được tầm quan trọng của người lãnh đạo. Thử hỏi nếu các tỉnh chỉ đứng dậy hô hào phát động chiến tranh du kích một cách rời rạc thì liệu rằng có thể giành thắng lợi được hay không? Tất nhiên là không. Nó cũng giống như vụ việc lùm xùm gần đây trên mạng, ai cũng tôn trọng tình yêu nước của một vài người thế nhưng không phải ai cũng đồng tình với.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn