Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người tìm đường cứu nước
Câu chuyện về hành trình Nguyễn Tất Thành ra đi tìm con đường giải phóng dân tộc.
Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh năm 1890 tại Nghệ An, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ nhỏ, Người đã chứng kiến cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ và cuộc sống khó khăn của nhân dân. Những điều đó sớm hình thành trong Người lòng yêu nước và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc. Khi trưởng thành, Người nhận thấy nhiều phong trào yêu nước trước đó chưa tìm được con đường phù hợp để giành độc lập. Vì vậy, Người quyết định tự mình tìm hiểu thế giới và tìm một con đường mới. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, Nguyễn Tất Thành ra đi trên con tàu Amiral Latouche-Tréville. Người bắt đầu hành trình kéo dài nhiều năm qua nhiều quốc gia. Trong thời gian đó, Người vừa làm việc để kiếm sống, vừa quan sát xã hội và tìm hiểu cách các nước phát triển. Người cũng nhận thấy những người lao động ở nhiều nơi, dù khác ngôn ngữ và văn hóa, đều có những khó khăn giống nhau. Qua quá trình tìm hiểu, Người từng bước xác định con đường giải phóng dân tộc gắn với phong trào cách mạng của nhân dân lao động. Hành trình tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành không hề dễ dàng. Người phải làm nhiều công việc khác nhau và đối mặt với những khó khăn về vật chất. Tuy nhiên, ý chí và mục tiêu của Người không thay đổi. Người luôn hướng về quê hương và mong muốn đất nước được độc lập. Sau nhiều năm hoạt động, Người tiếp tục truyền bá tư tưởng cách mạng và chuẩn bị những điều kiện cần thiết cho phong trào giải phóng dân tộc Việt Nam. Hành trình ra đi năm 1911 trở thành một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời Hồ Chí Minh và lịch sử Việt Nam. Câu chuyện ấy cho thấy để đạt được một mục tiêu lớn, con người cần có lòng quyết tâm, khả năng học hỏi và sự kiên trì. Nguyễn Tất Thành đã bắt đầu hành trình với hai bàn tay trắng nhưng mang theo một khát vọng rất lớn: tìm ra con đường để dân tộc Việt Nam giành được độc lập. Chính khát vọng ấy đã đưa Người đến với những bước ngoặt quan trọng của lịch sử dân tộc.



