Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người viết nên trang sử độc lập
Có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong một ngày, nhưng sức vang vọng của nó có thể đi qua hàng thế kỷ. Có những con người đã sống một cuộc đời giản dị, nhưng những việc họ làm lại làm thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc. Với Việt Nam, ngày 2 tháng 9 năm 1945 chính là một khoảnh khắc như thế. Và ở trung tâm của thời khắc lịch sử ấy là Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kính yêu đã dành trọn cuộc đời cho độc lập của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân.
Những năm đầu thế kỷ XX, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước. Nhân dân phải chịu ách áp bức, cuộc sống vô cùng khổ cực. Trước hoàn cảnh ấy, ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước. Người đã đi qua nhiều quốc gia, chứng kiến cuộc sống của những người lao động và không ngừng tìm kiếm một con đường có thể đem lại độc lập, tự do cho dân tộc.
Hành trình ấy kéo dài qua nhiều năm tháng đầy gian nan. Nhưng dù ở đâu, làm bất cứ công việc gì, khát vọng lớn nhất trong Người vẫn luôn hướng về quê hương. Đó là khát vọng của một người con đất Việt muốn nhìn thấy đồng bào mình được sống trong tự do, đất nước mình được làm chủ vận mệnh của chính mình.
Cách mạng Tháng Tám thành công. Chính quyền đã về tay nhân dân. Khắp các con phố, làng quê, cờ đỏ sao vàng tung bay. Một bầu không khí mới tràn ngập đất nước. Sau gần một thế kỷ sống trong cảnh mất nước, nhân dân Việt Nam cuối cùng cũng có cơ hội tự quyết định vận mệnh của mình.
Nhưng để khẳng định nền độc lập trước đồng bào cả nước và thế giới, cần một lời tuyên bố chính thức.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, hàng vạn người dân tập trung về đây từ rất sớm. Quảng trường rộng lớn tràn ngập cờ hoa. Những gương mặt hân hoan, những ánh mắt xúc động cùng hướng về lễ đài. Trong khoảnh khắc ấy, dường như cả dân tộc đang cùng nín thở chờ đợi một sự kiện lịch sử.
Rồi Chủ tịch Hồ Chí Minh xuất hiện.
Người bước lên lễ đài trong bộ quần áo giản dị. Không vàng son, không cầu kỳ, Người đứng trước hàng vạn đồng bào bằng dáng vẻ gần gũi của một người cha, một người đồng bào. Nhưng phía sau sự giản dị ấy là cả một hành trình phi thường. Người thanh niên năm xưa rời Bến Nhà Rồng giờ đây đã trở về đứng trước dân tộc, mang theo thành quả của bao năm đấu tranh và hy sinh.
Hồ Chí Minh bắt đầu đọc bản Tuyên ngôn Độc lập.
Từng lời Người vang lên giữa quảng trường. Đó là những lời đanh thép khẳng định quyền sống, quyền tự do và quyền độc lập của dân tộc Việt Nam. Đó cũng là tiếng nói của một dân tộc đã phải chịu quá nhiều đau thương nhưng chưa bao giờ chịu khuất phục.
Trong giây phút ấy, những người có mặt tại Quảng trường Ba Đình không chỉ được nghe một bản tuyên ngôn. Họ đang chứng kiến sự ra đời của một nước Việt Nam mới – nước Việt Nam độc lập.
Có thể tưởng tượng rằng, trong biển người hôm ấy, mỗi người đều mang theo một câu chuyện riêng. Có người đã từng mất người thân trong những năm tháng chiến tranh. Có người từng sống trong đói nghèo và áp bức. Có những người đã tham gia cách mạng, từng đối mặt với tù đày, hiểm nguy. Và cũng có những đứa trẻ lần đầu tiên được chứng kiến một ngày hội lớn của dân tộc.
Tất cả những con người ấy cùng đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng.
Và cùng nghe lời tuyên bố độc lập.
Đó là một khoảnh khắc mà niềm vui và nước mắt có lẽ đã hòa vào nhau.
Từ giây phút ấy, dân tộc Việt Nam bước vào một kỷ nguyên mới. Đất nước tuy còn muôn vàn khó khăn, nhưng nhân dân đã trở thành người làm chủ. Một chính quyền mới được xây dựng, một tương lai mới được mở ra.
Điều đáng khâm phục ở Chủ tịch Hồ Chí Minh là Người không xem độc lập là điểm kết thúc. Với Người, độc lập phải đi cùng tự do và hạnh phúc của nhân dân. Người luôn căn dặn cán bộ phải hết lòng phục vụ nhân dân, phải cần, kiệm, liêm, chính và đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.
Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ lớn nhưng có một cuộc sống vô cùng giản dị. Người không sống trong sự xa hoa mà luôn gần gũi với nhân dân. Hình ảnh Người trong bộ quần áo giản dị, đôi dép cao su, ngôi nhà sàn đơn sơ đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong lòng nhiều thế hệ người Việt Nam.
Có lẽ chính sự giản dị ấy càng làm nổi bật tầm vóc của Người.
Một con người càng vĩ đại lại càng không cần những thứ hào nhoáng để chứng minh mình vĩ đại.
Cuộc đời Hồ Chí Minh là một hành trình dài của lòng yêu nước. Từ một người thanh niên rời quê hương với hai bàn tay trắng, Người đã trở thành người lãnh đạo cuộc đấu tranh giành độc lập cho cả một dân tộc. Người đã dành tuổi trẻ, trí tuệ, sức lực và cuối cùng là cả cuộc đời cho đất nước.
Nhưng điều khiến hình ảnh Hồ Chí Minh sống mãi không chỉ nằm ở những sự kiện lịch sử lớn lao. Đó còn là tình cảm Người dành cho nhân dân, đặc biệt là những người lao động nghèo, các em thiếu nhi và những người có hoàn cảnh khó khăn. Người luôn mong muốn nhân dân được sống ấm no, trẻ em được học hành, đất nước được hòa bình và phát triển.Ngày nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình. Những con đường rộng lớn, những thành phố ngày càng phát triển, những ngôi trường đầy tiếng cười của trẻ nhỏ… tất cả đều khiến chúng ta càng hiểu hơn giá trị của độc lập và hòa bình.
Nhìn lại ngày 2 tháng 9 năm 1945, chúng ta càng thêm trân trọng những gì thế hệ cha ông đã đánh đổi để có được ngày hôm nay.
Và khi nhắc đến ngày ấy, hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng giữa Quảng trường Ba Đình vẫn luôn hiện lên đầy thiêng liêng. Người đứng trước hàng vạn đồng bào, nhưng dường như phía sau Người là cả một dân tộc. Trong giọng đọc của Người có niềm tự hào của những người đã đấu tranh, có nỗi đau của những năm tháng mất nước và có cả niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
Hơn tám mươi năm đã trôi qua kể từ mùa thu lịch sử ấy. Thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ, nhưng những giá trị của độc lập, tự do và lòng yêu nước vẫn còn nguyên ý nghĩa.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi xa, nhưng tư tưởng, đạo đức và những cống hiến của Người vẫn được nhiều thế hệ người Việt Nam ghi nhớ. Đối với mỗi người con đất Việt, Người không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà còn là biểu tượng của một ý chí lớn: khi dân tộc chưa được tự do, Người chưa bao giờ ngừng tìm kiếm con đường để dân tộc được tự do.
Có những con người sống một cuộc đời bình dị nhưng để lại dấu ấn phi thường.
Có những lời nói chỉ vang lên trong một khoảnh khắc nhưng được lịch sử ghi nhớ mãi mãi.
Và có những mùa thu đã trở thành mùa thu của cả dân tộc.
Mùa thu năm 1945 là một mùa thu như thế.
Giữa Quảng trường Ba Đình năm ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, mở ra một trang sử mới cho Việt Nam. Hình ảnh Người với dáng vẻ giản dị giữa biển người và cờ hoa đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng của dân tộc.
Hồ Chí Minh đã dành cả cuộc đời để tìm đường cho dân tộc đi đến độc lập. Và ngày hôm nay, mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay, mỗi khi nghe Quốc ca vang lên, chúng ta càng hiểu rằng nền độc lập ấy được xây dựng bằng biết bao trí tuệ, mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Đó cũng chính là lý do tên tuổi Hồ Chí Minh sẽ mãi được khắc ghi trong lịch sử Việt Nam – như một biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục và của khát vọng tự do cháy bỏng của cả một dân tộc.


