Chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước – Khát vọng giải phóng dân tộc và ý chí kiên cường (11)
Sáng mùng 5 tháng 6 năm 1911, từ bến cảng Nhà Rồng, người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành đã lên con tàu Amiral Latouche-Tréville, bắt đầu hành trình vạn dặm tìm đường cứu nước. Quyết định lịch sử ấy xuất phát từ một khát vọng cháy bỏng: tự do cho đồng bào, độc lập cho Tổ quốc, mở ra một bước ngoặt vĩ đại cho lịch sử dân tộc Việt Nam.
Bến Nhà Rồng và Quyết định Thay đổi Vận mệnh Dân tộc
Trong bóng chiều tà của ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng sầm uất, một người thanh niên mảnh khảnh mang tên Nguyễn Tất Thành đã lặng lẽ bước chân lên con tàu Amiral Latouche-Tréville. Khác với những bậc tiền bối đi trước tìm đường sang Nhật hay cầu viện các cường quốc, Người chọn hướng đi về phía Tây – nơi khởi nguồn của những tư tưởng 'Tự do, Bình đẳng, Bác ái' nhưng cũng là hang ổ của thực dân Pháp. Hành trang của Người khi ấy không có gì ngoài đôi bàn tay trắng và một lòng yêu nước thiết tha, nồng nàn. Quyết định ấy không chỉ là một chuyến đi cá nhân, mà là sự bắt đầu của một hành trình vĩ đại, khai mở lối thoát cho cả một dân tộc đang chìm trong đêm trường nô lệ.
Ba mươi năm bôn ba và Khát vọng Tự do cháy bỏng
Suốt ba mươi năm ròng rã, Người đã đi qua gần 30 quốc gia, từ những đô thị hoa lệ như Paris, London đến những vùng đất xa xôi ở châu Phi, châu Mỹ. Người đã làm đủ mọi nghề để sống và hoạt động: phụ bếp, cào tuyết, thợ ảnh, viết báo... Dưới cái lạnh âm độ của trời Âu hay cái nắng gay gắt của vùng xích đạo, khát vọng giải phóng dân tộc chưa bao giờ nguôi tắt trong tim. Mỗi bước đi là một sự trải nghiệm, mỗi công việc là một bài học về cuộc sống của những người lao động bị áp bức. Người nhận ra rằng: 'Ở đâu bọn thực dân cũng tàn ác, ở đâu người nghèo cũng bị áp bức'. Chính từ sự thấu cảm sâu sắc ấy, Người đã tìm thấy ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin con đường duy nhất để giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phóng con người.
Ý chí kiên cường trước Nghịch cảnh và Giông bão
Hành trình tìm đường cứu nước của Người là một bản anh hùng ca về sự kiên trung và bất khuất. Có những lúc Người phải sống trong sự truy đuổi gắt gao của mật thám, những lúc phải chịu cảnh lao tù khổ cực, hay những khi lâm bệnh nặng nơi đất khách quê người. Nhưng chưa một giây phút nào ý chí cứu nước trong Người bị lay chuyển. Người tự học ngoại ngữ, tự nghiên cứu chính trị, văn hóa thế giới với một nghị lực phi thường.Sự kiên cường ấy không chỉ là bản lĩnh cá nhân mà còn đại diện cho tinh thần bất khuất của người Việt Nam.Người đã chứng minh cho thế giới thấy rằng, một dân tộc dù nhỏ bé nhưng nếu có ý chí và chính nghĩa thì không một cường quyền nào có thể khuất phục.
Công lao trời biển và Sự xoay vần của Lịch sử
Sự ra đi của Người năm 1911 chính là khởi nguồn cho thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám 1945, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Công lao của Người đối với dân tộc là không thể đo đếm được. Người đã tìm thấy con đường mà hàng thế kỷ trước đó nhân dân ta tìm kiếm trong vô vọng. Người không chỉ giải phóng đất nước khỏi xiềng xích thực dân, phát xít mà còn đặt nền móng cho nền độc lập bền vững, cho vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế. Tên tuổi của Người đã trở thành biểu tượng cho cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân toàn thế giới, là niềm hy vọng của các dân tộc bị áp bức.
Sự tôn vinh và Lòng biết ơn vô hạn của Thế hệ mai sau
Đứng trước tầm vóc vĩ đại của Bác, mỗi người Việt Nam hôm nay đều trào dâng một niềm xúc động và kính trọng vô biên. Bác đã hiến dâng trọn vẹn cả cuộc đời mình, không một chút riêng tư, vì độc lập của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân. Hình ảnh Người cha già dân tộc với bộ quần áo kaki bạc màu, đôi dép cao su giản dị mãi mãi là tấm gương sáng ngời về đạo đức và nhân cách.Chúng ta tôn vinh Người không chỉ như một vị lãnh tụ thiên tài, mà còn như một người Thầy, một người Cha gần gũi. Lòng biết ơn ấy không chỉ thể hiện qua lời nói, mà phải biến thành hành động, để cùng nhau xây dựng đất nước ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như tâm nguyện của Người.
Hành trình vẫn tiếp nối trong mỗi Trái tim Việt
Dẫu Bác đã đi xa, nhưng ngọn đuốc ý chí mà Người thắp lên từ bến cảng Nhà Rồng vẫn luôn tỏa sáng. Khát vọng của Người nay đã trở thành khát vọng chung của cả dân tộc trong công cuộc đổi mới và hội nhập. Tinh thần của Người là nguồn sức mạnh vô tận để chúng ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Thế hệ trẻ hôm nay nguyện tiếp bước cha anh, rèn đức luyện tài, giữ gìn non sông gấm vóc mà Bác đã dành cả đời để gây dựng. Kính yêu Bác, chúng ta càng thêm tự hào về nòi giống rồng tiên, càng thêm quyết tâm bảo vệ vững chắc chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc thân yêu.



