Chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước – Khát vọng giải phóng dân tộc và ý chí kiên cường (9)
Hoàn cảnh ra đi: Nỗi đau mất nước và khát vọng tự do
Vào cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, thực dân Pháp hoàn thành công cuộc bình định và bắt đầu khai thác thuộc địa tại Việt Nam. Các phong trào yêu nước theo khuynh hướng phong kiến (Cần Vương) hay dân chủ tư sản (Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh) dù diễn ra sôi nổi nhưng đều lần lượt thất bại và bị đàn áp đẫm máu.
Trong bối cảnh bế tắc về đường lối ấy, người thanh niên Nguyễn Tất Thành với lòng yêu nước nồng nàn và nhãn quan chính trị sắc bén đã nhận ra rằng: Không thể lặp lại những con đường cũ.Người ra đi khi trong tay không có vũ khí, không có tài sản, chỉ có một khát vọng giải phóng rực cháy và một ý chí sắt đá làm hành trang.
Vạn dặm hành trình – Nơi hội tụ của những tư tưởng lớn
Ngày 5/6/1911, trên con tàu Amiral Latouche-Tréville, với cái tên Văn Ba và hai bàn tay trắng.Cuộc hành trình ấy là một bản anh hùng ca xuyên lục địa. Từ những đêm đông lạnh giá ở London đến những khu ổ chuột tại Paris, từ những bến tàu ở New York đến những cánh rừng nước Nga, dấu chân của Người đã in khắp năm châu.Người đã sống, làm thuê và hòa mình vào dòng đời của những người lao động cùng khổ.Người thấu hiểu rằng: Dù màu da có khác nhau, nhưng trên thế giới này chỉ có hai giống người: người đi áp bức và người bị áp bức.Năm 1920, ánh sáng của Luận cương Lenin đã chạm đến tâm hồn Người như một luồng điện, mở ra con đường cứu nước đúng đắn nhất: Con đường Cách mạng vô sản. Đó không chỉ là sự tìm thấy một học thuyết, mà là sự tìm thấy "Hình của Nước" – một Việt Nam độc lập, tự do và hạnh phúc.
Những năm tháng bão táp và bản lĩnh thép
Hoạt động cách mạng của Nguyễn Ái Quốc tại nước ngoài luôn nằm trong tầm ngắm của mật thám Pháp. Người bị theo dõi gắt gao, bị kết án tử hình vắng mặt bởi chính quyền thực dân.
Trong giai đoạn ở Trung Quốc, Người từng bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt giam vô cớ hơn một năm trời (1942-1943). Trong xiềng xích và đói rét, Người vẫn giữ vững ý chí kiên cường, thể hiện qua tập thơ Nhật ký trong tù:
"Thân thể ở trong lao,
Tinh thần ở ngoài lao;
Muốn nên sự nghiệp lớn,
Tinh thần càng phải cao."
Sự truy đuổi của kẻ thù không làm Người chùn bước, trái lại càng hun đúc thêm quyết tâm đưa dân tộc thoát khỏi cảnh lầm than.
Ngày về và khúc khải hoàn của dân tộc
Sau 30 năm bôn ba, ngày 28/1/1941, Người trở về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng tại hang Pác Bó (Cao Bằng). Hình ảnh cụ già tóc bạc phơ, mặc bộ quần áo chàm, ngày đêm làm việc bên dòng suối Lê-nin đã trở thành biểu tượng bất tử của cách mạng Việt Nam.
Mùa thu năm 1945, lời tuyên ngôn độc lập vang vọng giữa quảng trường Ba Đình lịch sử như lời khẳng định với thế giới về một Việt Nam hồi sinh từ tro tàn. Khát vọng của người thanh niên năm nào ở bến Nhà Rồng đã kết trái ngọt: Dân tộc được giải phóng, đất nước được tự do.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra đi vì một lý tưởng và trở về như một ánh mặt trời. Hành trình của Người không chỉ là bài học về lòng yêu nước, mà còn là bài ca về sức mạnh của ý chí con người khi được đặt trên nền tảng của lòng nhân ái và khát vọng tự do chân chính. Người đã dùng cả cuộc đời mình để dâng hiến cho "hình hài" của Tổ quốc hôm nay.



