CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VÀ GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN QUẢNG TRƯỜNG ĐỎ NĂM 1957
CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VÀ GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN QUẢNG TRƯỜNG ĐỎ NĂM 1957
Có những bức ảnh chỉ ghi lại một khoảnh khắc. Nhưng phía sau khoảnh khắc ấy là nỗi niềm của cả một dân tộc.
Năm 1957, Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Liên Xô tham dự lễ duyệt binh tại Quảng trường Đỏ. Giữa không khí trang nghiêm và hùng tráng, những đoàn quân từ nhiều quốc gia lần lượt bước qua trong niềm tự hào của những dân tộc đã có hòa bình, có độc lập và một đất nước thống nhất.
Còn Việt Nam khi ấy thì chưa. Đất nước vẫn bị chia cắt hai miền. Biết bao gia đình Nam Bắc còn ngóng tin nhau trong nước mắt.
Biết bao người con vẫn đang chiến đấu và hy sinh vì ngày thống nhất.
Người ta kể rằng khi đứng giữa Quảng trường Đỏ năm ấy, đôi mắt Bác đỏ hoen.
Ánh mắt như ngân ngấn nước. Rưng rưng nhưng không khóc, bởi Bác không khóc cho riêng mình. Bác đang nghĩ đến hàng triệu đồng bào còn cách trở hai miền.
Nghĩ đến những người mẹ vẫn chờ con.
Những người vợ vẫn đợi chồng.
Những đứa trẻ chưa một lần được gặp cha.
Giữa quảng trường rộng lớn của một cường quốc, vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vẫn mang trong lòng nỗi đau của một dân tộc chưa trọn niềm vui độc lập.
Độc lập đã có nhưng non sông vẫn chưa liền một dải.
Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định:
"Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một."
Đó không chỉ là lời khẳng định mà còn là nỗi trăn trở theo Người suốt cuộc đời.
Có lẽ trong giây phút ấy, Bác nhớ về những năm tháng bôn ba tìm đường cứu nước.
Nhớ những đồng chí đã ngã xuống.
Nhớ những chiến sĩ đang ngày đêm chiến đấu.
Và nhớ đến ngày mà đồng bào cả nước có thể nắm tay nhau dưới cùng một lá cờ đỏ sao vàng.
Giọt nước mắt ấy đã không rơi, nó chỉ dừng lại nơi khóe mắt nhưng chứa đựng biết bao yêu thương, đau đáu và hy vọng.
Mười tám năm sau, mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Tiếc rằng Bác đã đi xa trước ngày vui lớn nhất của dân tộc nhưng điều Người hằng mong ước cuối cùng cũng trở thành hiện thực.
Để hôm nay, mỗi khi nhìn lại bức ảnh ấy, nhiều người vẫn không khỏi xúc động. Bởi trong đôi mắt đỏ hoen của Bác năm 1957 không chỉ có nỗi buồn. Mà còn có tình yêu nước lớn đến mức ôm trọn cả non sông vào trong lòng mình.
"Miền Nam luôn ở trong trái tim tôi."
Và cả dân tộc Việt Nam cũng mãi khắc ghi hình ảnh Người trong trái tim.



