Chủ tịch Hồ Chí Minh và Hành trình Tìm đường cứu nước
Chứng kiến cảnh đất nước lâm vào cảnh nô lệ, các phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX của các bậc tiền bối như Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh đều lần lượt thất bại, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành (khi đó mới 21 tuổi) đã trăn trở tìm ra một con đường cứu nước mới cho dân tộc.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng (Sài Gòn), với tên gọi Văn Ba, Nguyễn Tất Thành đã xin làm phụ bếp trên con tàu buôn Đô đốc Latouche-Tréville để bắt đầu hành trình sang phương Tây. Không một đồng vốn trong tay ngoài đôi bàn tay lao động và lòng yêu nước cháy dâng, Người đã đi qua nhiều châu lục, làm đủ mọi nghề lao động vất vả từ quét tuyết, đốt lò, bồi bàn ở Pháp, Anh, Mỹ... để kiếm sống và tự học tập.
Khác với các bậc tiền bối tìm đường sang Đông (Nhật Bản), Nguyễn Tất Thành quyết định sang chính nước Pháp và các nước tư bản phát triển để quan sát, tìm hiểu bản chất của xã hội họ, từ đó tìm phương cách giải phóng dân tộc mình. Mùa hè năm 1920, khi đọc được "Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa" của V.I.Lênin đăng trên báo L'Humanité (Nhân đạo), Người đã cảm động đến phát khóc và reo lên: "Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta!".
Từ bước ngoặt lịch sử đó, Người đã kết hợp chủ nghĩa Mác - Lênin với phong trào công nhân và phong trào yêu nước, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1930, trực tiếp lãnh đạo nhân dân ta làm nên Cách mạng Tháng Tám năm 1945, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.



